Thanh niên lúc cố gắng ngăn cản Trương Tiểu Long vẻ mặt thể tin nổi Tô Ninh Tịch: “Cô chính là Bác sĩ Tô?”
“Đây chính là Bác sĩ Tô nhà chúng .” Dì Lý giới thiệu một câu, dậy rời : “Tiểu Tô, về sân đây! còn đang hầm canh gà trong nồi, ông Lý nhà ghé qua xem .”
“Dạ .” Tô Ninh Tịch đáp , đến bàn khám bệnh xuống, liếc ba mặt: “Ai cần khám bệnh?”
Thanh niên nãy giờ vẫn giữ vẻ im lặng bước đến đối diện Tô Ninh Tịch xuống: “ tên là Hà Trạch, đến đây là vì ba .”
“Ừm! Ba bệnh gì?”
“Bị bỏng nặng, hai chân còn một chỗ nào lành lặn, bác sĩ tình hình hiện tại của ông vô cùng nguy kịch, cách duy nhất để sống sót là phẫu thuật cắt bỏ chân, nhưng nếu cắt bỏ bộ phần , ba còn thể sống thế nào nữa?”
Hốc mắt Hà Trạch đỏ hoe, cố gắng kìm nén, dụi dụi mắt ép nước mắt chảy ngược trong: “Sáng nay Thượng Quan Cảnh Thiên đến bệnh viện xem qua cho ba , nhưng cũng tình hình của ba quá nghiêm trọng, ngoài việc cắt bỏ chân thì còn phương sách nào khác.”
Tô Ninh Tịch lướt qua đồng hồ, bây giờ là ba giờ rưỡi: “Bệnh viện nào ? Sáng mai qua xem thử mới thể xác định thể chữa khỏi .”
Hà Trạch vội vã hỏi: “Bây giờ ạ?”
“Tối nay còn hẹn.” Buổi tối Tô Ninh Tịch còn dự định đến buổi đấu giá tham gia một chút, nếu bây giờ đến bệnh viện, tối nay kịp chạy về kịp, thì sẽ chờ đến tháng mới cơ hội.
Trương Tiểu Long lập tức , bất bình quát lớn: “Chuyện lớn đến cũng quan trọng bằng tính mạng của ông Hà! cho cô , hôm nay cô cũng , cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-636-a.html.]
Lục Bắc mặt lạnh liếc Hà Trạch và thanh niên còn , cuối cùng Trương Tiểu Long bằng ánh mắt băng giá: “ ngược xem thử là ai dám ép buộc chị dâu .”
“Trương Tiểu Long, đủ đấy!” Hà Trạch đột nhiên bật dậy, gầm lên một tiếng, trừng mắt cảnh cáo Trương Tiểu Long, đó khom lưng về phía Ninh Tịch, khẩn thiết cầu xin: “Bác sĩ Tô, xin cô hãy đến xem qua cho ba , ông bà nội đồng ý phẫu thuật cắt bỏ chân, ca mổ sắp xếp sáng mai, nếu hôm nay cô đến, ba chỉ còn cách chấp nhận việc cắt bỏ chân thôi.”
Hà Trạch cứ thế cúi gập , một lúc lâu thẳng dậy, còn Ninh Tịch thì chỉ lười biếng dựa ghế Hà Trạch.
“Bác sĩ Tô, xin cô hãy đến bệnh viện xem xét bệnh tình của chú .” Một thanh niên khác cũng bước tới cầu khẩn.
Trương Tiểu Long đà nhảy dựng lên: “Mẹ kiếp, mày Hà thiếu là ai ? Mày dám để cầu xin mày như .”
Tô Ninh Tịch chỉ hờ hững liếc Trương Tiểu Long một cái, đó ánh mắt hướng về phía Hà Trạch.
“ tò mò, đến bằng cách nào ? mới đến Đế Đô đầy một tháng, danh tiếng chắc là đủ để khiến bằng lòng ở đây đợi hai tiếng đồng hồ, còn hạ cầu xin như thế .”
Thái độ của hai càng tỏ khiêm nhường, Tô Ninh Tịch càng dám dễ dàng đồng ý. Tuy cô tự tin y thuật của , nhưng cô chỉ là một vị bác sĩ vô danh tiểu tại Đế Đô, đáng để Hà Trạch hành động như .
Lòng cảnh giác với khác thể , hiện tại cô đại diện chỉ là bản , mà còn Lục Nam, cả gia đình họ Tô, cô thể ngây ngô nhảy bất kỳ cái bẫy nào của khác.
“Là cả của bảo đến.” Hà Trạch lên tiếng giải thích: “Cậu cả của tên là Dương Hưng Bình, là đồng đội cũ của chồng cô.”