Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 648: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:43:00
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng, bóng dáng cô cũng xuất hiện ở đại sảnh.

 

Dương Đào Lược vội vàng phắt dậy: “Bác sĩ Tô.”

 

“Ừm! Để chờ lâu .” Tô Ninh Tịch gượng , trong lòng thầm mắng Lục Nam ngớt. Rõ ràng hôm nay cô hẹn, mà tối qua còn quậy phá đến gần sáng. Nếu hai đứa trẻ khác bế sang phòng, lẽ cô thể nào dừng .

 

Dương Đào Lược mỉm nhẹ nhàng lắc đầu: “Không , Bác sĩ Tô chăm sóc hai đứa nhỏ vốn vất vả hơn thường .”

 

Liễu Hà bước đại sảnh, tươi : “Dậy , để lấy cơm sáng cho con.”

 

“Bác sĩ Tô, cô dùng bữa sáng ạ.” Đợi lâu như thế , thêm một lát nữa Dương Đào Lược vẫn sẵn lòng chờ đợi.

 

“Ăn sáng vội. Dương thiếu gia theo đến phòng khám một chuyến.” Tô Ninh Tịch dẫn Dương Đào Lược phòng khám, đưa cho thang t.h.u.ố.c bắc sắc sẵn từ tối qua, đó dẫn đến bếp, trao cho một chiếc ấm đun t.h.u.ố.c: “Thuốc sắc . Hôm nay thời gian gấp gáp, cần ngâm, cứ thế sắc luôn là .”

 

“Được ạ.” Dương Đào Lược gật đầu đồng ý.

 

Nghĩ , Tô Ninh Tịch vẫn quên hỏi thêm một câu: “Dương thiếu gia cách sắc t.h.u.ố.c chứ?”

 

Dương Đào Lược lặp lời dặn dò của Tô Ninh Tịch mỉm đáp: “Bác sĩ Tô cứ gọi thẳng tên . Thuốc tự sắc .”

 

“Vậy cứ sắc t.h.u.ố.c . Lát nữa sẽ bảo mang bình giữ nhiệt tới cho .” Dặn dò xong, Tô Ninh Tịch mới phòng ăn dùng bữa sáng, đồng thời rót sữa tủ lạnh.

 

Sau khi thu dọn xong xuôi, cô cùng Dương Đào Lược xách bình giữ nhiệt ngoài.

 

Mất hơn một giờ đồng hồ để đến bệnh viện quân khu, Tô Ninh Tịch nhắm mắt , định chợp mắt thêm một lát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-648-a.html.]

Haizz! Vẫn còn buồn ngủ kinh khủng.

 

Bệnh viện quân khu.

 

Dương Đào Lược liếc Tô Ninh Tịch. Vị Bác sĩ Tô quả thực tận hưởng giấc ngủ: sáng dậy lúc chín giờ, xe chợp mắt thêm một giấc. Vừa nếu gọi cô, lẽ cô còn thể ngủ tiếp.

 

Nhìn một lúc, Dương Đào Lược thu hồi ánh mắt, mỉm cất lời: “À đúng , Bác sĩ Tô, vị Bác sĩ Chu cách chức .”

 

“Cách chức?” Tô Ninh Tịch lúc vẫn tỉnh táo. Lời đột ngột của Dương Đào Lược khiến cô chút mơ hồ, thậm chí kịp ai sa thải.

 

“Vâng. Sáng nay lúc Tiểu Trạch đến bệnh viện thủ tục chuyển viện cho chú thì vô tình .”

 

Nói xong, Dương Đào Lược âm thầm quan sát Tô Ninh Tịch thêm nữa.

 

Tối qua, suy nghĩ lâu mà vẫn thể nào xác định nhà họ Tô rốt cuộc lai lịch gì. Cho đến sáng nay, khi nhận tin Bác sĩ Chu cách chức, khi hỏi thăm bác cả bên nhà , mới gia thế thực sự của nhà họ Tô.

 

Một gia tộc địa vị như , cho dù Tô Ninh Tịch loạn trời long đất lở ở thành phố thì cũng sẽ chống đỡ cho cô.

 

May mắn , thái độ của và Hà Trạch hôm qua đều , hề đắc tội với cô cùng với Trương Tiểu Long.

 

Lúc , đầu óc Tô Ninh Tịch mới dần hoạt động trở . Cô hiểu Dương Đào Lược đang đề cập đến chuyện gì, chỉ thản nhiên đáp một câu: “Loại bác sĩ thiếu y đức mà còn ở bệnh viện thì chỉ lỡ dở quá trình chữa trị của bệnh nhân mà thôi.”

 

Trong lòng, cô thầm khen ngợi bố của : Giỏi lắm, bố cô quả thực che chở cho cô chu đáo.

 

“Nếu như Tô Thủ trưởng tay, thì đợi khi chú bình phục, cũng sẽ bỏ qua cho ông . Loại bác sĩ căn bản xứng đáng bác sĩ, thậm chí, ông còn xứng đáng nữa.”

Loading...