Cụ Ngô mỉm lên tiếng: “Ngọc Cầm là giảng viên của Đại học Đế đô, Bác sĩ Tô nếu bất cứ điều gì cần trợ giúp tại trường thì cứ tìm Ngọc Cầm, chỉ cần trong khả năng của nó, nó nhất định sẽ từ chối.”
Ninh Tịch ngạc nhiên Dương Ngọc Cầm, một lúc mới lên tiếng: “Bảo khí chất của cô lúc nào cũng toát lên vẻ nho nhã.”
“Đâu khí chất nho nhã gì .” Dương Ngọc Cầm xua tay: “ dạy môn Toán Cao cấp, học kỳ tới sẽ phụ trách lớp sinh viên năm nhất.”
Nói cách khác, thể cô sẽ là lớp giảng bài cho Ninh Tịch.
Ninh Tịch tiếp lời Dương Ngọc Cầm: “Vậy xin cô Dương chiếu cố nhiều hơn.”
Sau khi tiễn Cụ Ngô và Dương Ngọc Cầm về, bà Liễu tình cờ tới, : “Tiểu Tịch, khi nào con xong việc thì gọi bố con và Tiểu Nam về .”
“Con sẽ gọi , tối nay về nhà tạo bất ngờ cho hai họ.”
“Cũng . Thế còn ông bà nội con thì ?”
“Ngày mai chúng sẽ đích đến đó báo tin.”
“Tốt lắm, để dặn Dì Lý chuẩn thêm vài món ăn mừng.”
Buổi tối, Tô Vệ Quốc và Lục Nam bước nhà cảm nhận bầu khí chút khác lạ, hai đầy thắc mắc.
Lục Nam chợt nhớ điều gì đó, mỉm hỏi: “Đã nhận giấy báo trúng tuyển ?”
“Dạ ạ!” Ninh Tịch gật đầu.
Bà Liễu lấy hai tờ giấy báo trúng tuyển .
Tô Vệ Quốc cầm giấy báo lên xem, xem gật gù: “Tốt, lắm, đều là những đứa trẻ ngoan.”
Sau khi xem xong, Tô Vệ Quốc ngẩng đầu lên hỏi: “Muốn gì nào? Ba mua cho. Tiểu Bắc cháu cũng nghĩ xem phần thưởng gì, chú sẽ mua tặng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-652-a.html.]
Tiểu Bắc vui vẻ lắc đầu: “Chú Tô, cháu cần gì ạ.”
“Thằng nhóc , chú cũng nên tặng cháu món quà gì. Hay là để dì Liễu lì xì cho cháu một phong bao thật dày nhé.” Tô Vệ Quốc tủm tỉm vợ: “Lì xì sáu ngàn sáu trăm sáu mươi sáu tệ sáu hào em?”
“Được, ngày mai con đến nhận nha.” Hiện tại bà Liễu là đại gia, ngoài Ninh Tịch thì bà là dư dả nhất.
Lục Bắc vội vàng từ chối: “Chú, dì, cần ạ.”
“Cái thằng nhóc , điểm con bằng con. Người lớn cho thì cứ nhận lấy, nhảm gì.” Tô Vệ Quốc trừng mắt Lục Bắc híp mắt Ninh Tịch: “Bảo bối của ba gì nào?”
Ninh Tịch trầm ngâm một lát lên tiếng: “Con du lịch, cả nhà chúng cùng .”
“Được thôi! ông bà nội chịu nổi xa, chúng thể quá giới hạn.”
“Đi loanh quanh gần đây cũng ạ.” Ninh Tịch cũng nhất thiết xa xôi, cô chỉ khao khát quây quần bên gia đình, điều mà kiếp cô từng .
“Được, để ba thu xếp.” Hôm nay tâm trạng ông , ông cầm giấy báo trúng tuyển xem hồi lâu mới hỏi: “Con gọi điện cho ông bà nội, ông bà ngoại ?”
“Dạ , con dự định ngày mai cùng qua đó báo tin cho ông bà luôn ạ.”
“Cũng . Vậy tối mai chúng sang đó. Ba bảo Tiểu Trương đến đón hai con. Chiều nay con và Tiểu Nam về , lát nữa con gọi điện cho ông ngoại, bảo ông tối mai sang dùng cơm.”
Buổi tối, Ninh Tịch ru hai đứa nhỏ ngủ xong, Lục Nam từ phòng Lục Bắc trở về. Vừa bước phòng, ôm chầm lấy Ninh Tịch: “Vợ yêu, em thật tuyệt vời!”
“Anh cũng nhận giấy báo trúng tuyển cả em mà.”
“Chúng giống . Ở thủ đô cơ hội nhiều hơn, hơn nữa còn ba giúp đỡ, nếu cơ hội.”
“Em mà.” Ninh Tịch ngẩng đầu : “Não dùng hơn em, từ đến nay vẫn luôn như .”
“Anh chỉ là một tên ngốc, một tên ngốc vụng về trong việc dỗ dành vợ.” Tay Lục Nam luồn trong áo Ninh Tịch: “Vợ yêu, em đấy, ông xã giỏi lời ngon tiếng ngọt, chỉ thể dùng hành động thiết thực để bày tỏ lòng ơn với em thôi.”