“Hahaha! Lão ban trưởng, hôm nay chúng đến đây vì bữa tiệc , mà chỉ chung vui. Hơn nữa, Bác sĩ Tô là ân nhân cứu mạng của , dù ông đến, cũng mặt để bày tỏ lòng cảm ơn cô .”
Ông Ngô liếc về phía Dương Ngọc Cầm, nhận lấy chiếc hộp từ tay cô trao cho ông Liễu: “Ông mời , đoán ngay là ông tổ chức linh đình, nên hôm nay chỉ dẫn theo Ngọc Cầm, lũ trẻ con nhà đều cho chúng nó đến.”
Ông Liễu cũng hề khách sáo, nhận lấy hộp quà chuyển giao cho Lục Nam: “Ngọc Cầm cũng đến tuổi cập kê , nhà con ba nàng dâu, cũng nên tính chuyện cho nó thôi chứ.”
“Chú Liễu, bố cháu, ba chị dâu cháu cũng lo ạ, nhưng mà…” Dương Ngọc Cầm khẽ liếc về phía Tô Ninh Tịch và đang hai vị trưởng bối, mặt thoáng hiện nét u buồn: “Cháu ý định đó.”
Ông Ngô thở dài: “Haiz! Con bé cứ giữ chuyện trong lòng, chúng tay giúp nó cũng thật khó khăn.”
“Ông Ngô, Cô Dương, mời dùng ạ.” Tô Ninh Tịch đưa tách tới.
Dương Ngọc Cầm nhận lấy cốc , chỉ cần hít hà mùi hương cảm thấy tinh thần sảng khoái: “Trà là dưỡng sinh ở tiệm t.h.u.ố.c của con ?”
“Vâng ạ! Hôm nay cháu cố ý mang đến cho cùng thưởng thức.” Nếu dùng thử ở tiệm cô mua, cô sẽ thêm một nguồn thu nhập.
“Chỉ cháu là chịu chi thế , chắc chắn rẻ.”
“Đều là bạn bè, đồng đội của ông nội và ông cháu, đương nhiên dùng ngon nhất để khoản đãi ạ.”
Lời của Tô Ninh Tịch chỉ khiến các vị cao niên mặt cảm thấy dễ chịu, mà ngay cả ông nội Tô và ông Liễu cũng vô cùng hài lòng. Nhìn xem cháu gái của họ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, còn khéo ăn ; chỉ bằng một câu đơn giản giúp cả hai ông giữ thể diện, vun đắp tình cảm.
Ông Liễu còn xoáy sâu chuyện của Dương Ngọc Cầm nữa, mà chuyển sang một chủ đề khác với nụ : “Trước đây Tiểu Hải nhắc đến chuyện chân của ông, bây giờ tình hình thế nào ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-656-a.html.]
Ông Ngô vỗ vỗ chân : “Đã còn đau nhức, cũng còn sưng tấy nữa . Bác sĩ Tô đợi khi nào cháu nó du lịch về sẽ bắt đầu giai đoạn trị liệu thứ hai, lâu nữa sẽ thể lên .”
“Thế thì quá, ông đừng cố chấp chịu hợp tác điều trị đấy nhé. Chân ông mà khỏi , đợi về hưu chúng còn hẹn chạy bộ, câu cá các kiểu. Ông mà cứ xe lăn thế , sẽ dẫn ông theo , tự chơi một đấy!”
Ông Ngô vội vàng đáp: “Lão , luôn tích cực hợp tác điều trị, tin ông cứ hỏi Bác sĩ Tô xem.”
Tô Ninh Tịch để cho ông thất vọng, mỉm tiếp lời: “Ông Ngô thật sự hợp tác ạ.”
“Tính tình lão già còn rõ ? Nếu ông dám giở trò ở chỗ cháu, cháu cứ gọi điện thoại cho ông ngoại, ông ngoại sẽ dạy dỗ ông ngay.”
Trong lúc ông Ngô và ông Liễu đang trò chuyện, Dương Ngọc Cầm cũng bước tới mặt Lục Bắc. Vừa đưa tay , đứa bé đang trong lòng Lục Bắc nắm lấy ngón tay cô : “Đây là con của Bác sĩ Tô ?”
“Vâng ạ! Đây là cháu trai cháu, tên là Niên Bảo.” Khi nhắc đến cháu trai , Lục Bắc lộ rõ vẻ tự hào.
Dương Ngọc Cầm mỉm hỏi: “ thể bế nó một lát ?”
Lục Bắc gật đầu: “Được ạ, thằng bé hề sợ lạ .”
Dương Ngọc Cầm nhận lấy đứa bé. Đứa trẻ hơn ba tháng tuổi còn quá mềm yếu như , việc bế nó cũng cần cẩn trọng như lúc mới một hai tháng tuổi.
Cả hai đứa trẻ đều là những đứa bé lanh lợi. Niên Bảo đặt tay Dương Ngọc Cầm tự hé môi chuyện.