Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 657: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:43:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Ngọc Cầm lập tức vẻ ngây thơ đáng yêu của Niên Bảo cho bật : “Haha! Nó đang chuyện với ?”

 

Lục Bắc giải thích: “Vâng ạ! Hai đứa nhỏ nhà cháu đều thích trò chuyện, lúc mới sinh thích khác chuyện với chúng ạ.”

 

“Thật là kháu khỉnh! … Ồ… Cháu tên là Niên Bảo ?… Ồ… Cháu gì với bà nào?…” Dương Ngọc Cầm dịu dàng trò chuyện với đứa nhỏ trong lòng.

 

Lục Bắc bên cạnh đính chính: “Phải gọi là cô ạ.”

 

Dương Ngọc Cầm bật lớn: “Phụt! ngoài bốn mươi , gọi là bà mới !”

 

Lục Bắc ngượng ngùng gãi đầu, thắc mắc phụ nữ mặt trông trẻ hơn tuổi thật nhiều, phảng phất như mới ngoài ba mươi.

 

Tô Ninh Tịch mỉm giải thích: “Cô Dương chăm sóc da nên mới vẻ ngoài trẻ trung hơn tuổi thực.”

 

Thực , việc Dương Ngọc Cầm trông trẻ hơn phần lớn là do cô từng trải qua sinh nở. Nếu phụ nữ sinh con mà bồi bổ cơ thể chu đáo đó, vẻ ngoài sẽ già ít nhất cả chục tuổi.

 

“Đâu dưỡng da gì , chỉ là tâm trạng của hơn thường một chút thôi.”

 

Sau khi bế Niên Bảo chơi đùa một lát, Ngọc Cầm chú ý đến đứa trẻ trong tay Lục Nam và hỏi: “Hai đứa là sinh đôi ?”

 

“Dạ đúng, một trai một gái. Đây là em gái, Cẩm Bảo ạ.” Lục Nam tỏ vô cùng tự hào khi nhắc đến con , tự khen bản tài giỏi, chỉ "trúng" một là một cặp song sinh đáng yêu, xinh xắn.

 

Dương Ngọc Cầm trả Niên Bảo cho Lục Bắc, Lục Nam và ngỏ lời: “ thể bế bé gái một lát ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-657-a.html.]

 

“Dạ ạ.” Lục Nam tự nhiên đưa Cẩm Bảo sang cho Ngọc Cầm.

 

“Trông chúng giống như đúc, đáng yêu và xinh y hệt… ha ha! Ngay cả tính cách cũng tương đồng, đều thích trò chuyện như … Ôi! Cẩm Bảo, cháu đang gì với bà … Chà! Bà thật vô dụng, hiểu cháu đang gì.”

 

Nhìn Ngọc Cầm vui vẻ đùa giỡn với bọn trẻ, ông Ngô lão khẽ thở dài: “Đứa nhỏ đặc biệt yêu quý trẻ con, mấy đứa chắt của đều quấn quýt với nó. Trước đây, chúng dùng cớ để mai mối cho nó bao nhiêu , nhưng đáng tiếc là nó đồng ý.”

 

Ông Liễu lên tiếng khuyên giải: “Nó thì ép buộc cũng vô ích. Tuổi tác cũng còn trẻ nữa, ông đừng quá bận tâm. Mấy đứa cháu trai trong nhà đều thiết với nó, nó già , cũng cần lo lắng chăm sóc.”

 

Ông Liễu , ông Ngô cũng phản đối thêm, chỉ và gật đầu tán thành.

 

Khi trời gần trưa, khách khứa lượt chỗ .

 

Tô Vệ Quốc dẫn theo Liễu Hà, Tô Ninh Tịch và Lục Nam chào hỏi từng bàn. Hôm nay, Tô Vệ Quốc và Liễu Hà mới thực sự là nhân vật trung tâm, đáng lẽ là bậc cha chú trong nhà dẫn dắt đôi tân hôn chúc rượu. Tuy nhiên, vì ông Liễu và ông Tô cao tuổi, địa vị quá lớn, ai dám để hai vị chúc rượu.

 

Lý do Tô Vệ Quốc dẫn theo Tô Ninh Tịch và Lục Nam là để tự hào giới thiệu cô con gái rượu của với , đồng thời khẳng định với tất cả rằng Lục Nam chính là con rể ông. Con đường của ông trải t.h.ả.m đỏ, đương nhiên ông cũng dọn đường cho con rể .

 

Bốn tiến đến một bàn tiệc, một đàn ông trạc tuổi Tô Vệ Quốc dậy, nâng ly chúc mừng: “Vệ Quốc, chúc mừng ông.”

 

Tô Vệ Quốc rót cho đối phương một ly rượu, vỗ vỗ vai đó.

 

“Lão Vu ! chỉ một cô con gái rượu thôi. Từ nhỏ nó ở bên cạnh , từng bế ẵm nuôi dưỡng nó. Giờ khó khăn lắm nó mới trở về, khỏi nuông chiều nó một chút. Mong ông nể tình nghĩa mấy chục năm qua của chúng , đừng vì chuyện của Phi Phi mà sinh hiềm khích với .”

Loading...