“Sao thể sinh hiềm khích chứ.” Ông Vu hiền, Tô Ninh Tịch và nâng ly rượu lên: “Cháu gái, Phi Phi nó chiều hư . Hôm nay, chú mượn rượu nhà cháu để gửi lời xin cháu.”
Tô Vệ Quốc liền giới thiệu: “Đây là chú Vu.”
“Chú Vu, chuyện đó cháu quên từ lâu , chú cũng đừng bận tâm nữa ạ. Cháu trông con nên thể uống rượu, cháu xin phép dùng rượu để kính chú một ly.”
Tô Ninh Tịch khẽ cúi đầu và uống một ngụm .
“Ngồi xuống , gì.” Tô Vệ Quốc vỗ vỗ ông Vu, đó ôm Liễu Hà và tiếp tục giới thiệu. Mọi đều dậy cụng ly, Lục Nam và Tô Ninh Tịch rót rượu cho khách mời, họ tiếp tục di chuyển đến bàn kế tiếp.
Sau khi hết một vòng, chân Ninh Tịch bắt đầu mỏi. Cô ăn qua loa vài miếng lẻn phòng, dài ghế sofa xoa bóp chân.
Lục Nam ăn xong cũng phòng. Thấy Tô Ninh Tịch đang tự xoa bóp, bước tới xuống bên cạnh và giúp cô xoa bóp: “Mệt ?”
“Mệt.” Tô Ninh Tịch ỉu xìu tựa vai Lục Nam lẩm bẩm: “Còn mệt hơn cả lúc chúng kết hôn .”
Lục Nam híp mắt: “Ha ha! Lúc chúng kết hôn bao nhiêu , so với hôm nay.”
“May mà chúng kết hôn sớm. Nếu tổ chức ở đây chắc mệt c.h.ế.t mất.” Cô còn là tổ chức đơn giản, kế hoạch ban đầu chỉ là hai mươi bàn, nhưng kết quả vượt quá con đó, đó là khi tính đến những quen . Nếu thực sự tổ chức linh đình, riêng việc cụng ly một vòng thôi cũng đủ khiến kiệt sức.
“Vậy thì ít nhất em còn vất vả thêm hai nữa.” Lục Nam đặt chân Tô Ninh Tịch đang nhấc lên lên đùi , nhẹ nhàng xoa bóp : “Chuyện kết hôn của em, bố thể lo liệu chu nên trong lòng chắc chắn áy náy. Sau hai đứa nhỏ nhà lớn lên kết hôn, bố nhất định sẽ tổ chức linh đình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-658-a.html.]
Tô Ninh Tịch ngước mắt Lục Nam: “Con trai con gái mới hơn ba tháng, nghĩ đến chuyện chúng nó kết hôn .”
Lục Nam dịu dàng phụ nữ đang tựa vai : “Anh thì bọn chúng cũng sẽ tự kết hôn sinh con thôi.”
“Cũng , Nam. Đợi con cái đều yên bề gia thất, chúng rảnh rỗi sẽ cùng du lịch nhé. Đến lúc đó máy bay, tàu hỏa sẽ thuận tiện hơn bây giờ nhiều, hơn nữa còn cả tàu cao tốc, cũng tiện lợi.”
“Được, đến lúc đó em chơi, chúng sẽ đến đó.” Lục Nam vốn thích ngao du bốn phương, nhưng chỉ cần là đề nghị của vợ, đều sẽ đồng ý và sẵn lòng cùng cô khắp nơi thế giới.
Khoan , là khắp miền đất nước.
“Vợ , chúng nước ngoài . Cho dù về hưu cũng khỏi biên giới.”
“Đương nhiên là nước ngoài . Đất nước bao nhiêu danh lam thắng cảnh tươi , chạy nước ngoài gì chứ.”
Ông nội, ông Liễu, bố và cả chồng cô đều là quân nhân, thậm chí con trai cô lẽ cũng sẽ theo nghiệp nhà, dĩ nhiên cô giữ vững lập trường, mãi mãi rời khỏi mảnh đất .
Sáng sớm, Liễu Hà bận rộn trong bếp. Khi Tô Ninh Tịch và xuống lầu, những chiếc bánh bao bột mì trắng phau, tròn trịa và bát cháo gà dậy mùi thơm phức dọn lên bàn, bên cạnh là hai đĩa thức ăn trông vô cùng hấp dẫn.
Tối qua tất cả đều ở đại viện quân khu. Có thể xem như Liễu Hà chính thức trở thành con dâu mới của nhà họ Tô, và đây là đầu tiên cô chuẩn bữa sáng tại nhà chồng nên bữa ăn bày biện khá thịnh soạn.
“Thơm quá.” Tô Ninh Tịch tiến đến bàn ăn, hít hà mùi cháo gà, tinh thần lập tức sảng khoái hẳn lên.