“Nghe Tiểu Trương kể, hồi thanh niên trí thức về nông thôn, một phát hiện mạch nước . Anh suối nước nóng chỉ giúp xua tan mệt mỏi mà còn mang nhiều lợi ích sức khỏe. Dân làng , sự dẫn dắt của đội trưởng, cùng tìm cách đưa nước suối xuống núi. Nhà nào sử dụng thì tự tìm cách dẫn nước về.”
Ninh Tịch ngước những khóm trúc lớn, vàng cam bằng bắp chân lớn bám vách đá, cô đoán rằng những ống trúc chính là vật liệu dẫn nước.
“Đó chính là trí tuệ của dân. Nói đến thanh niên trí thức, bà và ông con quen khi cùng thanh niên trí thức ở Hương Hạ. Chúng là đợt đầu tiên điều động lên Tây Bắc. Ông con và đồng đội giao nhiệm vụ quản lý những thanh niên trí thức như chúng …”
Bà nội bắt đầu kể câu chuyện tình yêu của và ông nội cho Ninh Tịch cùng .
Sau khi bà nội kết thúc hồi ký, ba phụ nữ cũng ngâm đủ lâu. Họ quần áo và bước khỏi bể nước nóng.
Trong sân lúc chỉ còn Lục Nam và một đứa bé.
Ninh Tịch dùng khăn lau khô mái tóc ướt sũng hỏi: “Tiểu Bắc ?”
“Anh đưa Cẩm Bảo ngoài chơi với ông bà câu cá.” Lục Nam nhẹ nhàng đặt Niên Bảo xe nôi, kéo Ninh Tịch xuống chiếc ghế đẩu, tự tay lấy khăn lông lau tóc cho cô.
Chứng kiến sự ân cần chăm sóc của cặp vợ chồng trẻ, bà nội khỏi cảm thán: “Tiểu Nam chu đáo thật đấy, ông con ngày xưa chỉ sai bảo bà thôi.”
“Vậy thì bố giống bà .” Khóe môi Ninh Tịch khẽ cong lên. Dù đ.á.n.h mất hơn hai mươi năm, cô vẫn vô cùng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại. Cô cầm lấy chiếc khăn khô khác: “Mẹ, xuống , con lau tóc cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-662-a.html.]
“Tính tình bố con y hệt ông nội con, lúc nào cũng mặt lạnh như thể nợ tiền .” Bà nội cũng từ chối, xuống để Ninh Tịch chăm sóc. “Chỉ là khi ở mặt con và Tiểu Tịch, ông mới bớt cái vẻ cứng nhắc đó , trông giống một chồng dịu dàng, một cha hiền từ.”
Liễu Hà tiếp lời: “Bố đối xử với con gái Tiểu Tịch cũng .”
“Ha ha ha!” Cụ bà lớn, một hồi lâu mới tiếp: “Tối hôm khi hai đứa thủ tục đăng ký kết hôn, chồng bà ở nhà đấy. Ông pha mang bánh sang chỗ bố chồng con, đủ điều , chỉ sợ ông nội con sẽ con sợ hãi bỏ chạy như những .”
“Hả!” Người càng thêm ngỡ ngàng, bà chồng những hành động như .
Ninh Tịch đang ‘lắng lén’ bên cạnh, lười biếng tựa Lục Nam, bà nội kể thì khẽ bật . Cô bố trong mắt ngoài thế nào, nhưng cô rõ, trong mắt cô, ông thực sự thể những việc như thế.
Có lẽ sợ hiểu lầm, bà nội nắm lấy tay Liễu Hà.
“Tiểu Hà , đầu tiên con về nhà chúng , bố con nhận con là một cô gái và ông ủng hộ việc hai đến với . Suốt hai mươi mốt năm con vắng mặt, bố con thấy chồng bà đau khổ, thấy ông từ chối hết đến khác giới thiệu, trong lòng ông dù giận dỗi nhưng từng thốt một lời oán trách nào với con.”
“Ông với nhiều rằng lẽ trong gặp mặt đầu tiên đó, chúng điều gì đó tròn, hoặc lẽ Vệ Quốc gì đó khiến con đến nhà chúng .”
“Mẹ, đều , do ạ.” Dù hiểu rõ sự thật, vẫn chút bồn chồn giải thích.
“Mẹ , hết .” Bà nội an ủi tiếp: “Cho nên, dù hôm đó bố con xuất hiện, bố cũng sẽ bất kỳ thái độ nào với con. Con hy sinh cả bản vì bố con, bố tuyệt đối sẽ để con chịu bất kỳ ấm ức nào khi ở nhà họ Tô.”