“Cô Dương, bọn họ đ.á.n.h em, còn … Hu hu… Em… Hu hu…” Ninh Tịch như nắm phao cứu sinh, siết c.h.ặ.t t.a.y Dương Ngọc Cầm, vùi mặt lòng bà nức nở ngừng.
“Là ai?” Sắc mặt Dương Ngọc Cầm lập tức trở nên u ám, bà nắm tay Ninh Tịch càng c.h.ặ.t hơn.
“Là Lâm Nhạc Thanh, và một con trai em hề quen , bọn họ… Bọn họ lôi em nhà vệ sinh nam, bọn họ đ.á.n.h em, em em em sợ quá, em nhặt một cây gậy gỗ trong nhà vệ sinh nên đ.á.n.h loạn xạ bọn họ, đó, đó em còn… Còn c.ắ.n tên nam sinh một cái… Trên em … Kim bạc tẩm t.h.u.ố.c mê nên em đ.â.m cho hai bọn họ một nhát, đó… Sau đó em mới… Mới chạy… Chạy ngoài.”
“Lâm Nhạc Thanh, nó dám? Sao nó thể chuyện tày trời như thế.” Dương Ngọc Cầm thực sự thể tin nổi.
Lâm Nhạc Thanh luôn là học sinh xuất sắc trong mắt thể giáo viên, hơn nữa gia đình giàu , ngoại hình vô cùng điển trai, lượng nữ sinh trong trường mến mộ thể xếp hàng dài từ cổng trường cho đến tận khu nhà khoa Y, một học sinh ưu tú như thế thể gây chuyện như ?
Nếu hôm nay là một nữ sinh khác đến trình bày sự việc , chắc chắn bà sẽ hoài nghi liệu cô đang bịa đặt , nhưng nữ sinh mặt là Ninh Tịch, điều khiến bà thể tin tưởng lời kể của cô.
Không vì bà thiên vị Ninh Tịch, mà là do với phận và gia thế hiển hách của Ninh Tịch, cô cần thiết dựng chuyện lừa dối như thế .
Dương Ngọc Cầm giận dữ đầu về phía những học sinh trong lớp.
“Bốn nam sinh, mau đây, đưa hai ngoài giúp .”
Bốn nam sinh cao lớn dậy tiến nhà vệ sinh nam, lôi hai đang bất tỉnh nhân sự ngoài, một nam sinh lớn tiếng báo cáo: “Cô Dương, là Cao Dương Dương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-684-a.html.]
“Lại là cái tên Cao Dương Dương .” Dương Ngọc Cầm càng thêm phẫn nộ, đỡ Ninh Tịch dậy.
“Mọi tự học nhé.”
Nói xong, bà liền bảo bốn nam sinh cùng đưa hai thương đến văn phòng Hiệu trưởng.
Hiệu trưởng Lưu bước khỏi cửa văn phòng, định bụng ngoài, ai ngờ một đám chặn kín cửa. Ông đang định lên tiếng trách mắng, thì khi thấy Ninh Tịch lấm lem m.á.u, sắc mặt lập tức biến đổi, cơ thái dương giật giật ngừng.
Thủ trưởng Tô gọi điện thoại dặn dò ông đặc biệt quan tâm đến Ninh Tịch, giờ cô gặp chuyện, bảo ông ăn với bằng cách nào đây, thể chịu nổi cơn thịnh nộ của Thủ trưởng Tô.
“Rốt cuộc là chuyện gì? Cô Dương, em Tô thành nông nỗi ?” Hiệu trưởng Lưu vội vàng tiến lên, cùng Dương Ngọc Cầm đỡ Ninh Tịch văn phòng, giúp cô xuống ghế sofa.
Khi thấy hai lôi , Hiệu trưởng Lưu tiếp tục hỏi: “Lâm Nhạc Thanh rốt cuộc là thế nào?”
Dương Ngọc Cầm bảo bốn nam sinh trong lớp trở về lớp , đó mới tường thuật bộ sự việc.
Hiệu trưởng Lưu cũng chung nhận định với Dương Ngọc Cầm, nếu là một nữ sinh khác đến trình bày sự việc , phản ứng đầu tiên của ông sẽ là nghi ngờ cô đang mưu tính trèo cao, bày mưu tính kế với Lâm Nhạc Thanh, nhưng nữ sinh là Ninh Tịch, khả năng đó tồn tại.
Không cần bàn đến việc gia đình bề thế như nhà họ Tô sẽ bao giờ dung túng cho Ninh Tịch loạn, chỉ cần chồng của Ninh Tịch, xuất chúng, tuấn ngay thẳng chính trực, thì cho dù Ninh Tịch sáng suốt đến cũng sẽ chọn một Lâm Nhạc Thanh chỉ cái mã ngoài như thế , từ bỏ một đàn ông xuất sắc như chồng , hơn nữa con , lẽ nào Ninh Tịch vì Lâm Nhạc Thanh mà từ bỏ tất cả ?