“Ngày thường đám con trai các tiếp cận , hóa là vì tiền đủ. Nhìn hai ông chú xem, tiền bạc đưa đủ , mới chịu hạ phục vụ.”
“Phải là vóc dáng của Ninh giáo hoa , chậc chậc! Thật khiến thèm thuồng.”
Ninh Hồng mặt mày trắng bệch, chạy như bay từ con đường nhỏ tới. Vừa thấy vây quanh bảng thông báo, cô xông như một cơn điên, đẩy để tiếp cận bảng thông báo.
Khi thấy những tấm ảnh dán chi chít, sắc mặt cô càng thêm tái nhợt. Cô xé ảnh gào lên với đám sinh viên: “Không ! Cút hết , tất cả cút hết cho !”
Những những rời mà còn đó chế giễu điên cuồng.
“Ôi chao! Nhân vật chính xuất hiện kìa.”
“Chậc chậc! Ninh giáo hoa, một đêm giá bao nhiêu? Em trai trả tiền, mời cả lớp cùng vui vẻ nào.”
“Ha ha! Em trai tiền cũng nên tùy hứng như chứ.”
“Ha ha! Em trai dẫn theo với, nghèo lắm, nhưng thể vì em mà trâu ngựa.”
“Còn nữa, còn nữa!”
Cuối cùng, Ninh Hồng xé sạch tất cả ảnh, một nữa đẩy đám đông . Vừa bước ngoài, cô thấy Tô Ninh Tịch đang cách đó xa.
Nụ môi Tô Ninh Tịch như những mũi kim châm mắt cô . Ninh Hồng từng bước một tiến gần Tô Ninh Tịch. Khi đến mặt, một tay giữ những tấm ảnh, tay giơ lên định giáng một cái tát mặt Tô Ninh Tịch.
Tô Ninh Tịch lùi một bước, né cú tát của Ninh Hồng, lời nào mà chỉ nở một nụ đầy ẩn ý cô .
Ninh Hồng dùng tay giữ c.h.ặ.t chỗ ảnh, dám tiến sát Tô Ninh Tịch nữa. Cô trừng mắt Tô Ninh Tịch, ánh mắt như tóe lửa, hận thể xé xác Tô Ninh Tịch: “Ninh Tịch, mày sẽ c.h.ế.t chắc!”
Tô Ninh Tịch khinh miệt nhếch môi: “Nhờ cái tiệm quần áo mà cô tự mở ?”
“Mày… Sao mày ?” Không thể nào, rõ ràng cô kín kẽ, Ninh Tịch thể ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-693-a.html.]
“Cô từng là con gái nhà họ Tô mà. Ở Đế Đô, bất cứ điều gì nhà họ Tô thì gì là bí mật. À , cho dù cô từng mang danh con gái nhà họ Tô, cô cũng tư cách sử dụng quyền lực của nhà họ Tô. Ai bảo ông nội căn bản tin cô là cháu gái của ông , cho phép cô bước chân nhà họ Tô, cũng thừa nhận phận cháu gái nhà họ Tô của cô chứ!”
Ninh Hồng kinh hãi trợn trừng mắt Tô Ninh Tịch, run lên bần bật. Cô hiểu , cô hiểu .
Cô Tô Ninh Tịch là trùng sinh!
Cô tất cả bí mật của cô .
Sao thể? Cho dù cô cô trùng sinh thì ?
Rõ ràng đến lúc c.h.ế.t cô cũng hề những gì xảy với ở Đế Đô, càng cô chiếm đoạt phận của như thế nào.
“Để đoán xem…” Tô Ninh Tịch giả vờ trầm tư, nghiêng đầu suy nghĩ một lát: “Chắc là những ngày ông nội đuổi khỏi đại viện quân khu, nhốt trong phòng bảo vệ, cô đột nhiên trùng sinh đúng !”
“Cô… cô…” Mắt Ninh Hồng trợn mở to hơn.
Tại ?
Tại cô thứ?
Tại như ?
“Rất tò mò tại ?” Tô Ninh Tịch tiến lên một bước.
Ninh Hồng đầy vẻ kinh hãi, theo bản năng lùi hai bước.
Tô Ninh Tịch lạnh nhếch môi, nữa tiến sát , nắm lấy Ninh Hồng, cho cô cơ hội trốn tránh. Cô ghé sát tai cô , giọng trầm thấp thì thầm: “Bởi vì Lục Nam cũng trùng sinh. Vào cái lúc hai ép chúng ly hôn, cùng trùng sinh.”
Tô Ninh Tịch buông Ninh Hồng , vẻ mặt đầy tự hào cô , như thể đang khoe khoang: Xem bụng thế nào, bí mật lớn như cũng cho cô .