Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 694: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 10:02:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc Ninh Hồng nào còn tâm trí để ý đến Tô Ninh Tịch. Trong đầu cô chỉ còn văng vẳng chuyện Lục Nam cũng trùng sinh. Nghĩ đến Lục Nam, Ninh Hồng khỏi rùng một cái. Cô thể nào quên những chuyện xảy khi Lục Nam phát hiện sự thật ở kiếp .

 

Anh…

 

Anh…

 

Ninh Hồng mặt mày tái nhợt, ngừng run rẩy, sắc mặt càng thêm kinh hoàng sợ hãi.

 

Kẻ điên rồ đó ngần ngại rạch bụng cô , đoạt quả thận thuộc về Ninh Tịch.

 

Cơn thống khổ xé gan xé ruột đến tận bây giờ vẫn còn ám ảnh, một nỗi sợ hãi dai dẳng. Không cần diện kiến , chỉ cần thoáng nghĩ về , hình ảnh bàn tay nhuốm m.á.u, nâng niu quả thận của cô , cùng ánh mắt ngạo mạn xuống hiện rõ mồn một.

 

Sắc mặt kinh hoàng của Ninh Hồng càng Tô Ninh Tịch thêm phần hả hê. Nàng tiếp tục "tử tế" giải thích: “Còn về việc đoán trùng sinh, điều đó thật đơn giản. Chỉ cần điều tra một chút là thể nhận , kể từ khi cô rời khỏi phòng bảo vệ, hành vi của cô đổi.”

 

“Cô dốc hết tiền tiết kiệm để mở một cửa tiệm thời trang, những mẫu quần áo bày bán đều do chính tay cô phác thảo, đó thuê gia công. Những kiểu dáng đó đợi thêm vài năm nữa mới thịnh hành. Nhờ đợt xoay chuyển , cô kiếm ít tiền nhỉ!”

 

“Liên quan…”

 

Tô Ninh Tịch cho cô cơ hội chen lời, nàng tiếp tục tuôn : “Cô đến Hà Thành, đưa Ninh Quyên đến Đế Đô, đoán xem mục đích của cô là gì?”

 

Tô Ninh Tịch giả vờ trầm ngâm suy xét một lát mới tiếp: “Cô y thuật của là tự học tại Hà Thành, cô tìm đến Hà Thành là thử vận may, hy vọng thể đoạt cơ duyên tương tự. Đáng tiếc, rõ ràng là cô chẳng thu hoạch gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-694-a.html.]

 

“Còn việc đưa Ninh Quyên trở về, chẳng qua là tiếp tục con rối để cô sai khiến, giật dây cô tiếp tục đối đầu với mà thôi. Đáng tiếc, cô chờ đến ngày trưởng thành, than ôi! Nếu trách thì chỉ thể trách cô quá mức nóng vội. Nếu cô phái hai tên ngốc đó đến gây sự với , lẽ giữ cô lâu hơn một chút, đợi đến khi tình cờ gặp cô ở trường học, mới sực nhớ còn một kẻ thù như cô, và đó mới tay.”

 

“Cô… cô định gì?” Ninh Hồng run rẩy vì sợ hãi. Cô luôn tự cho tài giỏi hơn Tô Ninh Tịch, nên dù Tô Ninh Tịch sống , cô từng thực sự kinh sợ nàng. Tuy nhiên, cô khiếp vía thế lực gia tộc họ Tô lưng Tô Ninh Tịch, và cả gã đàn ông điên rồ nữa.

 

“Yên tâm, cô sẽ sớm thôi.” Tô Ninh Tịch nhe răng , để lộ hàm răng trắng muốt, nàng lách tránh Ninh Hồng thong dong rời .

 

Nàng trở về Khoa Y, tiến đến bên ngoài phòng học của lớp năm thứ hai. Giờ học vẫn kết thúc, Dương Ngọc Cầm đang giảng bài cho sinh viên.

 

Đứng đợi bên ngoài một lúc, chuông tan học ngân lên, Tô Ninh Tịch mới bước đến cửa phòng học, nhẹ nhàng gõ cửa.

 

Thấy Ninh Tịch ngoài, Dương Ngọc Cầm lập tức đặt tập giáo án xuống, bước hỏi: “Em đến lớp ?”

 

“Vâng ạ!” Ninh Tịch đáp, thẳng vấn đề chính: “Cô Dương ơi, đây là chút quà em gửi tặng các chị khóa ạ.”

 

Dương Ngọc Cầm sững một lúc lâu mới nhận Ninh Tịch đến để bày tỏ lòng ơn về sự việc hôm , cô liền : “Vào em!”

 

“…” Thực chất, Ninh Tịch chỉ định trao quà cho Dương Ngọc Cầm nhờ cô chuyển giúp, nào ngờ tự phân phát.

 

Trong lúc Ninh Tịch còn đang ngơ ngác, Dương Ngọc Cầm gọi mấy sinh viên chuẩn về, đồng thời giải thích ý định của nàng.

Loading...