“Trời đất ơi! Ninh Tịch, hóa là một đại gia ngầm.” Trần Chiêu Đệ vòng tay ôm lấy cánh tay Tô Ninh Tịch, dụi dụi cánh tay cô: “Ninh Tịch, bám lấy đây.”
Tô Ninh Tịch với vẻ mặt đầy hắc tuyến cánh tay đang Trần Chiêu Đệ ôm c.h.ặ.t: “Khụ! Chiêu Đệ, đây là tay của , đùi .”
Trần Chiêu Đệ lớn sảng khoái: “Ha ha! Ý là đó, theo chị ăn, oa!”
“Sau cần đồ ăn vặt gì cần d.ư.ợ.c liệu gì thì cứ nhờ Ninh Tịch giúp mang đến nhé. Đương nhiên, bọn để giúp , chị tính giá ưu đãi cho hai đứa là .”
Nói đoạn, Trần Danh Học vội vàng bổ sung thêm một câu: “Ninh Tịch, cũng là nghề y nên hiểu rõ nhà thiếu thốn tiền bạc.”
Tô Ninh Tịch hề phản bác, mỉm đồng ý: “Được, tất cả đều tính giá gốc cho .”
Buổi chiều, tiết học đầu tiên của Tô Ninh Tịch lịch, cô liền ôm sách vở tìm đến văn phòng của Dương Ngọc Cầm.
Dương Ngọc Cầm mở một lớp học riêng cho cô. Những kiến thức đại học Tô Ninh Tịch từng tiếp xúc qua. May mắn , đầu óc cô vô cùng nhạy bén. Để cô bắt kịp tiến độ, Dương Ngọc Cầm giảng bài nhanh, và bất cứ điều gì bà truyền đạt, Tô Ninh Tịch đều thể ghi nhớ ngay lập tức.
Trong một tiết học, Dương Ngọc Cầm truyền thụ cho cô kiến thức của ba tiết. Nghe thấy tiếng chuông tan học vang lên ngoài hành lang, Dương Ngọc Cầm gấp sách : “Được , hôm nay dừng ở đây. Sau em cố gắng sắp xếp thời gian đến nhé.”
“Vâng, em cảm ơn cô Dương.” Tô Ninh Tịch lời cảm ơn, dậy bắt đầu thu dọn sách vở.
“Ừm! Ninh Tịch, chồng em ở nhà cũng… ” Dương Ngọc Cầm suy tư một lát nhưng tìm tính từ nào hơn, đành bóng gió: “Ấn tượng mạnh mẽ như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-697-a.html.]
Hiểu ý của Dương Ngọc Cầm, Tô Ninh Tịch thản nhiên mỉm : “Cô Dương yên tâm, chồng xu hướng bạo lực, càng thể chuyện bạo hành gia đình. Anh chỉ là khi liên quan đến chuyện của thì sẽ mất kiểm soát mà thôi.”
Dương Ngọc Cầm gật đầu, trầm ngâm một chút hỏi: “Tình cảm của hai đứa ?”
“Vâng! Rất ạ.”
“, theo lời kể, em và kết hôn là do cô gái tên Ninh Hồng bày mưu tính kế, hơn nữa đây từng là vị hôn phu của Ninh Hồng.”
Dương Ngọc Cầm dứt lời cảm thấy lẽ quá, bà vội vàng giải thích: “Cô ý định chia rẽ tình cảm của hai đứa, chỉ là hiếu kỳ một chút thôi.”
Tô Ninh Tịch hề tỏ bực bội, chỉ khẽ mỉm : “Cô Dương, cô tin rằng khi ở bên đủ lâu thì sẽ tự nhiên yêu đối phương ?”
“Không tin.” Dương Ngọc Cầm gần như buột miệng trả lời, vấn đề dường như khiến bà để tâm, thậm chí còn nhấn mạnh thêm một câu: “Khi một thực sự yêu ai đó đến tận xương tủy, dù ở bên cạnh khác bao lâu chăng nữa, cũng thể nào quên thương yêu nhất.”
Lời của Dương Ngọc Cầm, Tô Ninh Tịch cũng tán đồng, cô nghiêm túc gật đầu đồng ý.
“Tiền đề là cô thật sự một để yêu đến tận xương tủy, và đó vặn là phù hợp. Không trùng hợp là chồng đối với Ninh Hồng hề yêu đến mức tận xương tủy. Anh là lý trí, khi kết hôn với thì hiểu rõ cả đời và Ninh Hồng còn khả năng, cho nên nhanh ch.óng buông bỏ thứ.”
Tô Ninh Tịch cầm tập sách trong tay, nháy mắt với Dương Ngọc Cầm: “Chồng tuy , nhưng yêu đến tận xương tủy chính là . Cả đời ngoại trừ , trong mắt, trong lòng sẽ chứa thêm bất kỳ phụ nữ thứ hai nào nữa. À! À nhầm , còn Cẩm Nhi nhà nữa, đứa bé đó trong lòng tuy phần kém một bậc, nhưng vẫn một vị trí nhỏ.”