“Bác sĩ Tô cũng cư ngụ tại phố Thượng Cổ ?”
“Ừm!” Tô Ninh Tịch thản nhiên xác nhận.
Thượng Quan Cảnh Thiên thầm nghĩ, phụ nữ quả thực quá đỗi lãnh đạm, thảo nào xinh như mà vội vàng gả , còn gả cho một tầm thường. Trong lòng thầm đ.á.n.h giá, nhưng môi vẫn giữ nguyên nụ hòa nhã: “À , tuần tới nhà họ Thượng Quan sẽ tổ chức một buổi tiệc, ông nội dặn dò hỏi thăm địa chỉ nhà cô, để gửi thiệp mời cô tham dự.”
Tô Ninh Tịch nở một nụ miễn cưỡng, cố gắng giữ vẻ tự nhiên: “Xin , từng tham dự bất kỳ yến tiệc nào.”
“Ông nội chỉ gặp gỡ cô đôi chút. Nhà họ Thượng Quan và nhà họ Thẩm vốn mối giao hảo từ , khi nhà họ Thẩm vẫn còn , ông chỉ thăm hỏi tình hình hiện tại của cô mà thôi.”
“Ninh Tịch (Vợ).” Chưa kịp để Tô Ninh Tịch từ chối nữa, hai giọng vang lên từ phía .
Cô , thấy Tô Vệ Quốc và Lục Nam đang tiến về phía .
“Ba, Nam.” Khi hai đến gần, cô khoác tay Lục Nam: “Hôm nay về sớm thế?”
Lục Nam mỉm đáp: “Đưa ba họp ở thành phố, họp xong tiện đường về luôn.”
Tô Vệ Quốc sang Thượng Quan Cảnh Thiên đang cạnh: “Tịch Nhi, đây là bạn con ?”
Thượng Quan Cảnh Thiên lập tức nở nụ tươi rói chào hỏi Tô Vệ Quốc: “Bác trai, chào bác, cháu là Thượng Quan Cảnh Thiên.”
“Chào cháu.” Tô Vệ Quốc gật đầu đáp lời chào của Thượng Quan Cảnh Thiên.
Đến ngã tư đường, Thượng Quan Cảnh Thiên dừng bước: “Bác sĩ Tô, cô vẫn cho địa chỉ nhà .”
“Thượng Quan thiếu gia, lòng thành của xin ghi nhận, nhưng quả thực ý định tham gia. lớn lên ở vùng quê, quen với sự phóng khoáng nơi hoang dã, hợp với những dịp trang trọng như thế. Thượng Quan thiếu gia, chúng xin phép .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-745-a.html.]
Nói xong một câu lịch sự nhưng dứt khoát, Tô Ninh Tịch dùng sức kéo Lục Nam .
“Bác trai, chúng xin phép , bác thong thả.” Bị từ chối nữa, Thượng Quan Cảnh Thiên vẫn tỏ vẻ bực bội, vẫn giữ nụ để tiễn Tô Vệ Quốc.
Tô Vệ Quốc gật đầu với đối phương bước theo cặp vợ chồng trẻ phía .
Lục Nam đưa tay xoa nhẹ đầu Tô Ninh Tịch: “Sao thế? Trông em vẻ vui.”
Tô Ninh Tịch liếc mắt về phía Thượng Quan Cảnh Thiên rời : “Người đó chính là nhà họ Thượng Quan, mấy hôm lúc chữa bệnh cho Vân T.ử Kiệt, em gặp qua một .”
“Ừm!” Vừa nhắc đến cái tên đó, Lục Nam đoán chắc chắn liên hệ với nhà họ Thượng Quan.
“Em cực kỳ ưa .” Trước mặt Lục Nam, cô chẳng cần che giấu cảm xúc, ghét chính là ghét.
“Không thích thì ít tiếp xúc là .”
“Nhà họ Thượng Quan ở Đế Đô vẫn chút danh vọng, thích cũng cần kết thù chuốc oán với họ. Chỉ cần bọn họ chủ động gây sự với em, em cũng cần tỏ thái độ chán ghét mặt. Đương nhiên, nếu bọn họ dám trêu chọc em, cũng cần nhượng bộ. Ở Đế Đô, nhà họ Tô từng e sợ bất kỳ ai.”
“Em hiểu mà, nhà vốn chẳng sợ ai, cũng cần thiết tự gây chuyện.”
Buổi tối, khi Lục Nam trở về phòng ngủ, hai đứa trẻ chìm sâu giấc mộng. Tô Ninh Tịch đang tập trung lật giở một cuốn y thư dày cộp, xem xét từng trang.
“Sao đột nhiên em xem cuốn sách thế?” Cuốn sách là do Lục Nam mang từ đường lớn của nhà họ Thẩm về, khi mang về Tô Ninh Tịch từng đụng đến, tại hôm nay hứng thú xem nó?
“Em nhớ trong ghi chép về quá khứ của nhà họ Thẩm. Thượng Quan Cảnh Thiên nhắc đến việc nhà họ Thẩm và nhà họ Thượng Quan từng là thế giao, em xem thử bên trong đề cập điều gì .”