“Đại ca, em tuyệt đối dám ý đồ gì với chị dâu, chỉ là nhất thời quen với sự đổi quá lớn của chị dâu thôi.” Hạ Đông vội vàng thu ánh mắt, dám thẳng Tô Ninh Tịch nữa: “Đại ca, mời chị dâu trong.”
Căn nhà trông khá cũ kỹ, đồ đạc cũng phần hư hỏng, nhưng dọn dẹp sạch sẽ tươm tất, là ở ngăn nắp.
“Chị dâu, nhà em nước gì cao cấp, chỉ nước lọc thôi.” Sau khi xuống, Hạ Đông bưng hai chiếc cốc men sứ sứt mẻ nhẹ đặt mặt Lục Nam và Tô Ninh Tịch, quên bổ sung thêm: “Chị dâu cứ yên tâm, cốc tuy cũ kỹ nhưng đều sạch sẽ, em mới tráng qua nước sôi .”
“Cảm ơn.” Tô Ninh Tịch mỉm với Hạ Đông, nhấc cốc men sứ lên uống một ngụm. Thực cô hề khát, nhưng Hạ Đông rõ ràng như , nếu cô uống, sẽ khiến cảm giác cô đang chê bai đồ dùng của họ.
“Không gì ạ.”
“Ngồi xuống .” Lục Nam chỉ chỗ trống bên cạnh Lôi Tử.
Hạ Đông ngoan ngoãn xuống.
Mấy qua , cuối cùng ánh mắt đều đổ dồn về phía Lục Nam.
Lục Nam liếc hai , khẽ hừ lạnh: “Nhìn gì? Muốn gì thì cứ tự nhiên trình bày.”
Lôi T.ử gãi gãi đầu, chút ngượng ngùng Lục Nam, đó mới hướng về phía Tô Ninh Tịch: “Chị dâu, thật hôm nay em đến đây là hỏi, liệu em thể cùng chị mở một xưởng thực phẩm ? Em yêu cầu phần trơ trẽn, xưởng của chị dâu đang ăn phát đạt, căn bản cần chúng em góp vốn, chỉ là em đang nhà thúc ép quá mức, tìm một vợ, nhưng điều kiện gia đình em…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-760-a.html.]
Lôi T.ử càng càng mất tự tin, giọng càng nhỏ dần, cuối cùng cúi gằm mặt dám thẳng Tô Ninh Tịch nữa.
Hạ Đông cũng gãi đầu, giọng cũng trầm, nếu trong phòng chỉ mấy họ, tiếng ồn nào khác, e rằng chẳng ai rõ đang gì: “Em vô tình Lôi T.ử và đại ca bàn bạc chuyện , nên mới cầu xin đại ca cho em theo chị dâu ăn một chút. Em… Nhà em ngoài bố còn hai đứa em. Mẹ em bệnh thận, cần nhiều tiền chữa trị, bố em chăm sóc , lo cho hai đứa em, thể ăn xa , chỉ thể công việc quét rác phố, mỗi tháng chỉ kiếm chừng mười tệ…”
Nói đến đây, Hạ Đông chút nghẹn ngào, cúi đầu một lúc lâu mới tiếp lời: “Chị dâu, em hề ý định lợi dụng chị, em chỉ là… chỉ là nương theo chị kiếm chút tiền, để duy trì cuộc sống cho gia đình thôi.”
Lục Nam vòng tay qua eo cô, ghé sát tai cô, nhỏ giọng : "Họ tìm đến , chỉ đành đồng ý để họ đến trình bày với em. Đồng ý tùy thuộc quyết định của em, cần nể nang .”
Đã đưa đến tận nơi mà còn bảo cần câu nệ, nếu thực sự nhúng tay, lẽ từ chối ngay từ lúc họ ngỏ lời, vì chuyển giao trách nhiệm sang cho cô.
Cô hiểu rõ Lục Nam dễ dàng động lòng trắc ẩn, chỉ đơn thuần hỗ trợ những đồng đội từng kề vai sát cánh sinh t.ử với trong khả năng cho phép.
Tình cảm gắn bó sâu sắc giữa những lính chiến đấu, điều mà những từng khoác áo quân nhân khó lòng thấu hiểu, ngay cả khi Tô Ninh Tịch là phu nhân của một quân nhân, cô vẫn thể nào lý giải tại sẵn sàng che chắn đạn lạc, hy sinh vì đồng đội.
Thứ duy nhất cô nắm bắt là: Lục Nam vô cùng trân trọng những đồng đội và khao khát giúp đỡ họ.
Bản cô cũng dễ dàng mềm lòng tùy tiện tay tương trợ khác, nhưng bất cứ điều gì mong thực hiện, cô đều sẵn lòng ủng hộ điều kiện.