“Thịt xông khói là do chú cả và dì của chồng em đích cho chúng em. Nhà em còn dư khá nhiều, về quê ăn Tết chú cả và dì tiếp. Nhiều như ăn mãi hết, hai thầy cô cứ xem như giúp chúng em giải quyết bớt ạ!”
Khi Ninh Tịch kiên quyết như , thầy Lý cũng tiện từ chối thêm, đành mỉm cảm ơn.
Riêng Dương Ngọc Cầm thì Ninh Tịch với ánh mắt khó hiểu. Một lát , bà hạ giọng hỏi nhỏ: “Mẹ chồng con chuẩn thịt xông khói cho hai đứa ?”
“Bà !” Khuôn mặt Ninh Tịch thoáng hiện lên vẻ ghét bỏ, giọng đều đều: “Bà còn lo cho bản xong, lấy tâm trí để bận tâm đến khác.”
Nhận thấy giọng điệu vui của Ninh Tịch, hai liền hỏi sâu thêm nữa, mỉm chuyển sang chủ đề khác.
Mười một giờ, công tác chấm bài buổi sáng kết thúc, Ninh Tịch cùng Dương Ngọc Cầm rời khỏi phòng việc.
“Ninh Tịch, mối quan hệ giữa con và chồng vẻ mấy hòa thuận nhỉ?”
Là ngoài cuộc, một giáo viên, lẽ Dương Ngọc Cầm nên chất vấn câu hỏi . Chỉ là bà quá quan tâm đến bất kỳ thông tin nào liên quan đến Lục Chính Hải, và bà quá rõ Dương Ngọc Phượng là ích kỷ đến mức nào, nên kìm mà hỏi điều khi chỉ còn hai .
“Quan hệ chồng nàng dâu vốn dĩ lẽ là sự đối nghịch trời sinh . nếu bà chỉ đối xử với em, em cũng sẽ so đo. Chỉ là một ngay cả con trai ruột của cũng tìm cách tính toán thì…”
Ninh Tịch đến đây dường như nhận lỡ lời, vội vàng ngậm miệng dám thêm.
Dương Ngọc Cầm sững sờ một lúc lâu, đó mới dè dặt hỏi: “Ý con là ? Bà cũng hề với chồng con ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-774-a.html.]
“Bà đối xử với chồng con và cả em chồng con đều . Nói thế nào nhỉ! Đại khái là vì đứa con mà bà , nên bà dành sự ưu ái cho những đứa trẻ khác.”
“Vì đứa bé mà bà ?” Dương Ngọc Cầm rõ quá trình Lục Nam xuất hiện, nhưng Lục Bắc là đứa trẻ họ sinh khi kết hôn, tại là vì đứa bé mà ?
Người bình thường tuyệt đối sẽ đem chuyện trong nhà bàn tán công khai. Ninh Tịch dù ý đồ gì cũng dám quá nhiều, sợ Dương Ngọc Cầm nhận mục đích của , vì cô cố tình lờ câu hỏi đó của bà.
“ , chồng em và cô Dương cùng họ, thật đáng tiếc là họ Dương chắc suy nghĩ thấu đáo như cô. Bà là ích kỷ, thô lỗ, phân biệt lý lẽ, còn cục cằn, chỉ chăm lo cho bản .”
Khuôn mặt Dương Ngọc Cầm biểu lộ cảm xúc gì, trong ký ức của bà, chị gái của quả thực chính là kiểu như .
“May mà bố chồng em quyết định ly hôn với bà . Nếu , con thực sự e rằng đến ngày đó, con sẽ thể kiềm chế mà liều mạng với bà mất.”
Hai trao đổi bước xuống cầu thang, dường như ngay lúc đó, Ninh Tịch mới nhận lỡ lời, cô khẽ gượng gạo đầy áy náy: “Xin cô Dương, chỉ là trong lòng phần uất ức nên mới kiềm chế mà buột miệng những lời đó.”
Dương Ngọc Cầm cố nặn một nụ gượng gạo: “Không , là do quá nhiều chuyện.” tâm trí cô lúc câu : “Bố chồng ly hôn với bà ,” chiếm giữ. Ly hôn , ông thực sự ly hôn !
“Vậy xin phép về .” Đã đạt mục đích, Ninh Tịch nán lâu và lập tức rời .
Thông tin chấn động buổi trưa khiến Dương Ngọc Cầm gần như thất thần suốt cả buổi chiều. Khi chấm bài, cô thỉnh thoảng liếc Ninh Tịch bên cạnh, khao khát khai thác thêm những chi tiết còn ẩn giấu.