Lục Nam, vẫn im lặng lắng bên cạnh, mỉm gật đầu: “Vé máy bay cứ để lo liệu.”
Trương Anh luôn coi Tô Ninh Tịch là đầu tàu dẫn dắt, cô lập tức gật đầu đồng ý: “Không thành vấn đề gì cả. Nói đến chuyện , còn từng máy bay bao giờ!”
Lục Hà trầm ngâm một lát lên tiếng: “Em còn chăm sóc con nhỏ, đang học. Đừng chạy lung tung nữa. Ái Linh cũng con nhỏ, cứ để chịu trách nhiệm chính là .”
Tô Ninh Tịch mỉm Lục Hà. Trải qua hơn một năm luyện, Lục Hà còn là trai chất phác, bỡ ngỡ trong đầu tiên bán hàng rong. Giờ đây, trở nên điềm đạm và nội liễm hơn.
, còn vẻ rám nắng hơn, cô nhớ Chu Vương Long từng khen ngợi Lục Hà về khía cạnh năng lực .
Thấy Lục Hà và Trương Anh phản đối kế hoạch, Tô Ninh Tịch cầm b.út ghi chép sổ tay, tiếp tục phân công: “Chu Mẫn nhất định cùng Chu Vương Long đến Đế Đô để phụ trách bộ phận kế toán. để Đường Hướng Cầm trưởng phòng kế toán. Về phần phân xưởng sản xuất, để Trương Đại Khuê đảm nhận chức vụ quản đốc. Anh Chu sẽ phụ trách bộ phận vận chuyển. Còn bộ phận tuyên truyền, Phương Lương chuyển đến Đế Đô. Sau đó sẽ tham khảo ý kiến của Phương Lương, nếu đồng ý, hãy để tự chọn một mà tin tưởng trong bộ phận tuyên truyền để phó giám đốc…”
Tô Ninh Tịch sang Lục Hà: “Anh hai, ở xưởng nhiều thời gian hơn em. Anh thấy nên giao chức vụ cho ai thì phù hợp hơn?”
“Thằng nhóc Ninh Đống . Cậu là sinh viên đại học, nhanh nhẹn, quan trọng nhất là nhà, thể yên tâm.”
Ninh Đống, em họ của cô, , giờ nên gọi là em họ xa . Cậu nhóc là con trai của ba. Ninh Đống mới xưởng ba tháng, nghiệp Đại học E. Vì trường học quá danh tiếng nên Ninh Đống ngoài va chạm nhiều. Thêm đó, chú năm và dì Hoa Ninh Đống ở gần để chăm sóc. Chú năm gọi điện nhờ cô sắp xếp cho Ninh Đống việc tại xưởng.
Trong vài tháng qua, Lục Hà thỉnh thoảng cũng kể cho Tô Ninh Tịch về tiến triển của Ninh Đống. Lục Hà đ.á.n.h giá khá cao, hiện tại cũng mang theo, ý định bồi dưỡng.
“Cậu mới xưởng vài tháng, hai cũng thể quá tin tưởng ngay lập tức. Việc giao chức vụ phó xưởng trưởng cho vẫn cần cân nhắc thêm. Chúng cần ít nhất một năm để chuẩn cho việc xây dựng nhà xưởng ở Đế Đô. Trong thời gian , hai quan sát , xem xét thêm những nhân sự khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-788-a.html.]
“Được,” Lục Hà đáp ứng.
Tô Ninh Tịch sang Chu Vương Long: “Đến lượt .”
Thấy Tô Ninh Tịch đột ngột về phía , Chu Vương Long chút bối rối: “Sếp, sếp đồng ý cho hai vợ chồng đến Đế Đô mà.”
Tô Ninh Tịch trả lời ngay, cô ghi tên Chu Vương Long sổ tay, phía còn ghi thêm: “Giám đốc bộ phận kinh doanh, 1% cổ phần.”
“Tiểu Ninh?” Chu Vương Long cảm thấy mơ hồ, dù nhận các ký tự.
1% cổ phần ý nghĩa gì?
Sếp đầu tư để trở thành cổ đông của xưởng ?
“Trước khi về, thảo luận với hai và Ái Linh . Xưởng của chúng thể phát triển mạnh mẽ đến ngày hôm nay thể kể đến công lao của . 1% cổ phần là phần xứng đáng nhận.”
“Tặng ?” Việc yêu cầu đầu tư khiến khó tin, giờ đây ý sếp là tặng . Chuyện …
Một điều lành từ trời rơi xuống, cứ ngỡ cả đời sẽ bao giờ gặp , dù xảy thì cũng thể rơi trúng đầu , … đột nhiên cơ hội như thế ?