“Đương nhiên là tặng. đừng vội mừng quá. cũng ngại thẳng với , tặng 1% cổ phần là để ràng buộc với xưởng, ngăn cơ hội chạy mất. Đương nhiên, với 1% cổ phần , coi như đang việc vì lợi ích của chính . Như , tin rằng sẽ càng nỗ lực hơn, càng cam tâm tình nguyện để ‘bóc lột’.”
“Sếp…” Chu Vương Long cúi đầu. Sao sếp thể đối xử với như ? Cái gì mà xứng đáng nhận chứ? Sếp nào đối xử với nhân viên đến mức ? Có thể vì năng lực xuất chúng mà tăng lương là điều may mắn .
Nhìn xem, hơn một năm qua, lương của tăng lên ít, giờ đây còn tặng cổ phần.
Trên đời gì sếp nào bụng như , hào phóng với nhân viên đến mức ?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hốc mắt Chu Vương Long ánh lên vẻ ẩm ướt, gã gắng gượng kiềm chế, cho phép giọt lệ nào tuôn rơi. Một gã đàn ông cao lớn mà ủy mị như thế, nếu để sếp chứng kiến e rằng sẽ thành trò cho cả thiên hạ.
Tô Ninh Tịch chỉ mỉm , vỗ nhẹ lên vai Chu Vương Long, tiếp tục trao đổi công việc với vợ chồng Lục Hà. Cô chẳng buồn bận tâm tốn công đoán xem Chu Vương Long đang nghĩ gì, bởi lẽ sự đối đãi t.ử tế của cô dành cho gã nay đều xuất phát từ nhu cầu cần đến giá trị của .
Việc cô quyết định trao cho Chu Vương Long một phần trăm cổ phần chính là để níu giữ nhân tài . Trong thời đại , công ty nào thực hiện chính sách như , nhưng ở thời kỳ , nhiều tập đoàn sẽ áp dụng việc chia sẻ lợi nhuận nhất định nhằm giữ chân nhân sự chủ chốt.
Cô chỉ là một bước, hào phóng hơn một chút, đối xử với ưu ái hơn một chút mà thôi.
Tất nhiên, cô dám điều là vì Chu Vương Long xứng đáng nhận cơ hội , xét cả về năng lực lẫn phẩm hạnh của gã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-789-a.html.]
Khi cuộc thảo luận công việc kết thúc, cũng kịp giờ tan sở. Trong suốt thời gian đó, Lục Nam vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, lặng lẽ bên cạnh Tô Ninh Tịch, thỉnh thoảng mới đưa vài nhận xét sắc sảo.
Sau khi bàn bạc xong xuôi, Tô Ninh Tịch gọi điện thoại cho Từ Ái Linh, thông báo về những ý tưởng thống nhất. Từ Ái Linh tin tưởng và tuyệt đối tuân theo quyết định của Tô Ninh Tịch, hề do dự mà lập tức đồng ý.
Khi họ xuống tầng , bắt gặp Lục Chính Hải và Dương Ngọc Cầm đang bên ngoài xưởng sản xuất, ân cần phát kẹo mừng cho từng công nhân khi họ tan ca. Những nhận kẹo đều tỏ vô cùng vui vẻ, vẻ như họ trao gửi nhiều lời chúc phúc. Dương Ngọc Cầm mỉm phần e thẹn, còn Lục Chính Hải thì luôn rạng rỡ, trò chuyện rôm rả với .
“Đây là đầu tiên con thấy ba tươi tắn đến .” Lục Hà nhận xét.
Lục Hà đáp: “Thực là thứ hai , đầu là khi Cẩm Bảo và Niên Bảo chào đời.”
Trương Anh chen : “Lúc Tiểu Nam và Tiểu Bắc sinh , chắc chú cũng vui mừng như thế, chỉ là hồi đó chúng nhận thôi.”
Lục Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y Ninh Tịch, nghiêng đầu phụ nữ bên cạnh. Anh nhận , niềm vui rạng rỡ của cha hôm nay chính là công lao to lớn của vợ .
Với bản tính của và Lục Bắc, dù rõ phận của Dương Ngọc Cầm, họ lẽ sẽ bất kỳ hành động nào, thậm chí còn đề cập chuyện với cha. Trong mắt họ, Dương Ngọc Cầm dường như hề liên quan gì đến gia đình. Người ngoài cuộc thì tự nhiên chẳng cần nhắc đến. đến thời điểm , mới nhận sai lầm.
Làm thể liên quan chứ? Bà là cha đặt để trong tim, là thể mang hạnh phúc, là nguồn cội giúp cha còn sống trong mệt mỏi. Nghĩ , thấy bản thật sự tệ. Sau khi trọng sinh trở về, chỉ mải mê tìm cách mang niềm vui cho vợ, tìm cha cho cô để cô che chở, mà quên mất rằng còn thể giúp cha sống một cuộc đời hơn.