Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 790: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 10:05:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi phát hết kẹo mừng, Lục Chính Hải dẫn Dương Ngọc Cầm tiến về phía nhóm . Dương Ngọc Cầm cũng phát cho họ một ít kẹo mừng, đó lấy bốn phong bao lì xì, trao tận tay cho Tô Ninh Tịch và Lục Nam: “Tiểu Tịch, Tiểu Nam, cảm ơn hai đứa nhiều.” Nếu hai đứa, cả đời bà sẽ sống cô độc, đến khi nhắm mắt cũng thể nào nguôi ngoai sự tiếc nuối.

 

“Là vợ con thấy cha vui vẻ.” Lục Nam nhận lấy bao lì xì đặt tay Tô Ninh Tịch.

 

“Tiểu Tịch, cảm ơn con.” Dương Ngọc Cầm ôm chầm lấy Tô Ninh Tịch.

 

Tô Ninh Tịch vỗ nhẹ lên lưng Dương Ngọc Cầm, mỉm : “Cô ơi, nhất định hạnh phúc nhé! Cô và ba cố gắng lên, sớm sinh cho chúng con thêm một đứa cháu nha.”

 

“Con bé năng lung tung gì !” Mặt Dương Ngọc Cầm lập tức đỏ bừng, bà vội buông Tô Ninh Tịch .

 

“Chú ba, thím ba, chúng con cũng nhận lì xì ạ.” Lục Hà và Trương Anh khúc khích, chìa tay .

 

“Biết ngay là mấy đứa sẽ đòi mà.” Lục Chính Hải , lấy vài phong bao lì xì, phát cho mỗi một cái.

 

“Cảm ơn ba (chú ba), cảm ơn cô (thím ba).”

 

Mỗi nhận lì xì đều lập tức gửi lời cảm ơn, đồng thời ăn ý gửi lời chúc phúc: “Chúc chú ba, thím ba (ba, cô) sớm quý t.ử.”

 

“Thật là hỗn xược!” Lục Chính Hải trừng mắt họ một cái.

 

Dương Ngọc Cầm nhanh ch.óng đỡ lời: “Chị dâu nấu cơm xong , chúng qua dùng bữa thôi.”

 

Lục Chính Hải và Dương Ngọc Cầm sánh vai bước về phía khu nhà nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-790-a.html.]

 

Mấy đứa trẻ phía cố ý chậm , nhường gian riêng tư cho hai họ.

 

Lục Chính Hải nghiêng đầu phụ nữ bên cạnh: “Tiểu Cầm.”

 

“Vâng!” Dương Ngọc Cầm hiểu ý, mỉm dịu dàng: “Em bọn trẻ chỉ đùa thôi. Chúng đều ngoài bốn mươi, hết đừng đến chuyện thể sinh con , cho dù sinh nữa thì cũng cần thiết. Nhà chúng Tiểu Nam và Tiểu Bắc là quá đủ .”

 

“Cần chứ, phụ nữ cả đời nhất định trải nghiệm một . Hai đứa nhỏ lớn cả , bảo chúng nó gọi em là , e là chúng quen miệng gọi .”

 

Dương Ngọc Cầm rưng rưng nước mắt, lắc đầu: “Anh Hải, em hề để tâm .”

 

để ý.” Lục Chính Hải thu ánh mắt đang dõi theo Dương Ngọc Cầm, nghiêm túc bước tiếp: “Anh với em , khao khát một cô con gái xinh xắn đáng yêu giống như em .”

 

Rất lâu về , ước mơ của ông là kết hôn với Dương Ngọc Cầm, trở thành giáo viên, và một hoặc hai đứa con ngoan ngoãn. Họ từng bàn bạc, nếu con đầu lòng là con gái, họ sẽ chỉ sinh một đứa; nếu là con trai, họ sẽ sinh thêm một đứa nữa; nếu đứa thứ hai vẫn là con trai, ông sẽ chấp nhận phận, bắt bà sinh thêm nữa.

 

Ước mơ tiếp tục giáo viên cùng bà thành hiện thực, nhưng việc kết hôn viên mãn. Bước tiếp theo chính là một đứa con chung với bà.

 

Lục Chính Hải sang với bà: “ chỉ thể là một đứa thôi. Nếu là con trai, sẽ an phận, giống như em , chúng đều lớn tuổi, việc sinh thêm nữa sẽ cho sức khỏe của em, và chúng cũng chắc cơ hội con lớn lên.”

 

“Tiểu Nam và Tiểu Bắc sẽ vui .” Dù Lục Nam và Tô Ninh Tịch chúc phúc cho họ, nhưng thực sự đến lúc đó, liệu chúng chấp nhận ? Việc chúng chấp nhận sự hiện diện của bà là một điều may mắn, còn mong cầu gì hơn nữa.

 

“Tiểu Nam và Tiểu Bắc là con ruột của , nhưng yêu thương chúng và sẵn lòng hy sinh thứ vì chúng. Anh sẽ giải thích rõ ràng với chúng, chúng nó hiểu chuyện, nhất định sẽ đồng ý thôi. Những chuyện cần em bận tâm, thể tự sắp xếp thỏa.”

Loading...