Lục Chính Hải đưa tay vỗ nhẹ lên tay Dương Ngọc Cầm nhanh ch.óng rụt . Ông Lục Nam, thể nào giữa thanh thiên bạch nhật mà những cử chỉ mật với vợ mà để ý đến cảm nhận của những xung quanh.
Lục Nam: Không , con đang ườn đây thì ‘trúng đạn’ ? Bố đừng đổ cho con! Với , con và vợ con mật thì chứ? Nếu thể, con còn dính lấy vợ con suốt hai mươi tư hai tư giờ chứ!
Sau khi dùng bữa tối tại nhà máy, Lục Nam điều khiển xe đưa trở về thị trấn.
Cổng chính của Lăng Phủ đóng kín, chỉ lờ mờ thấy ánh đèn hắt từ phía bức tường thấp.
Cha đều đang ở nhà, cớ khóa kín cổng lớn như ?
Tô Ninh Tịch còn đang chất chứa nghi vấn thì chiếc xe phanh két đột ngột.
Vừa chạm cổng, một bóng phụ nữ bất ngờ lao từ màn đêm. Lục Nam phản xạ đạp thắng gấp, đồng thời nhanh ch.óng kéo Tô Ninh Tịch lòng, tránh cho cô chấn thương phần đầu.
“Có chuyện gì ?” Tô Ninh Tịch ngoài cửa sổ, đôi mày khẽ nhíu khi nhận diện đang chắn cổng.
Đó là... Dương Ngọc Phượng.
Dương Ngọc Phượng trông gầy ít nhất mười cân, lớp mỡ thừa bấy lâu biến mất, nếu khuôn mặt quá đỗi quen thuộc, gần như thể nhận .
“Lái xe trong , cứ để bố giải quyết chuyện .” Lục Chính Hải xoa dịu tay Dương Ngọc Cầm, bước xuống xe.
“Dương Ngọc Phượng, cô giở trò gì nữa đây?” Lục Chính Hải lạnh lùng thẳng Dương Ngọc Phượng đang chắn ngang đầu xe.
Dương Ngọc Phượng thèm đoái hoài đến Lục Chính Hải, cũng chẳng hề đề cập đến mục đích của , bà cứ thế phịch xuống nền tuyết còn ẩm ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-791-a.html.]
Với tư thế , rõ ràng nếu họ bước xuống xe, bà sẽ nhất quyết nhúc nhích.
“Chắc là bà em về.” Sắc mặt Dương Ngọc Phượng phần khó coi nhưng ý định né tránh, cô bước thẳng khỏi xe: “Chị cả, rốt cuộc chị gì?”
“Cô… cô…” Dương Ngọc Phượng chằm chằm Dương Ngọc Cầm.
Đây là ai ?
Sao cảm giác quen thuộc đến thế?
Dương Ngọc Cầm nhướng mày. Ban đầu cô định giải quyết chuyện với bà , nhưng chạm mặt thì cô cũng chẳng ngại cho bà phận của : “ là Dương Ngọc Cầm.”
“Dương Ngọc Cầm.” Dương Ngọc Phượng đột ngột bật dậy, bà chỉ tay mặt Dương Ngọc Cầm, sang Lục Chính Hải: “Hay cho một con hồ ly tinh liêm sỉ! Ông mới đuổi khỏi nhà, cô vội vàng về ?”
Đối diện với lời chất vấn gay gắt của Dương Ngọc Phượng, Dương Ngọc Cầm hề biểu lộ chút áy náy nào mà thẳng thắn thừa nhận: “ , chính là vội vã trở về. cũng mới chuyện, nếu sớm hơn về từ lâu .”
“Cô… cô… Dương Ngọc Cầm, cô đúng là đồ vô liêm sỉ, ngay cả rể mà cô cũng dám quyến rũ.”
“ thể vô liêm sỉ bằng chị ? Chị quyến rũ cả vị hôn phu của em gái , thậm chí đầu gặp mặt bày mưu tính kế để đưa lên giường. Hừ! nhớ , chị tính kế đưa lên giường , mà là tính kế đưa lên giường mới đúng.”
Mắt Dương Ngọc Cầm ngấn lệ, khuôn mặt tràn ngập vẻ căm phẫn tột cùng. Làm cô thể quên , quên cái ngày cô trở về từ bên ngoài, đẩy cửa phòng và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nào.
Người yêu của cô và chị gái cô đang trần truồng quấn lấy chiếc giường của cô.
Nước mắt lăn dài má, cô bước từng bước về phía Dương Ngọc Phượng: “Dương Ngọc Phượng, rốt cuộc chị hận đến mức nào mới thể chuyện tày trời như thế? Cướp bạn trai vẫn đủ, còn đẩy lên giường của , chị gì nữa đây?”