Sau Khi Gả Cho Người Chồng Tàn Tật, Đời Tôi Bỗng Lên Hương - Chương 800: A

Cập nhật lúc: 2026-01-14 10:05:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong cuốn sổ là hơn ba mươi bộ trang phục thời trang sành điệu, bao gồm đủ các mùa xuân, hạ, thu, đông. Mẫu nào mẫu nấy đều tinh xảo, chỉ điều, phong cách e rằng dân địa phương sẽ khó lòng chấp nhận.

 

Trần Tĩnh xem xong liền nhận xét: “Hoàn thể thực hiện . Các ông chủ ở Quảng Thành chắc chắn sẽ yêu thích những thiết kế .”

 

Ninh Tịch mỉm Trần Tĩnh: “Chị dâu từng suy nghĩ tại ba vị ‘đại gia’ ở Quảng Thành luôn đặt hàng lượng lớn từ xưởng của chúng ?”

 

“Chắc chắn là họ lấy hàng từ xưởng bán cho các thương gia khác với mức giá cao hơn. chuyện cũng đành chịu thôi, xưởng chúng quy mô đủ lớn, danh tiếng lan rộng, lượng đối tác quen cũng hạn chế, nên buộc dựa họ để quảng bá sản phẩm.”

 

“Nếu là em, em tuyệt đối để cho khác kiếm lời công sức của . Chúng khả năng sáng tạo những mẫu mã độc đáo mà khác thể tự tìm cách gia tăng lợi nhuận?”

 

Nói đến đây, Ninh Tịch dừng , giải thích thêm, chỉ mỉm hướng ánh mắt về phía Trương Anh.

 

“Chị hai, chị thực sự hai sang Đế Đô năm ? Nếu ở nhà, một chị trông con ban đêm sẽ vất vả. Anh hai cần quá lo lắng chuyện bên đó, em thể sắp xếp thỏa.”

 

Trương Anh còn kịp đáp lời, Vương Tú Cầm lên tiếng: “Cứ để nó , thằng bé còn đến trường, lấy thời gian chăm lo công việc xưởng may. Dì và chị dâu con bàn bạc kỹ , đến lúc đó ban đêm dì sẽ sang ngủ cùng nó, dì sẽ giúp nó trông con.”

 

Trần Tĩnh ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Hà lên Đế Đô gì?”

 

“Chị dâu, bọn em dự định sẽ đến Đế Đô để mở rộng xưởng thực phẩm...” Trương Anh bắt đầu kể về kế hoạch mở nhà xưởng tại Đế Đô của họ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ga-cho-nguoi-chong-tan-tat-doi-toi-bong-len-huong/chuong-800-a.html.]

Trần Tĩnh xong liền gật đầu: “Làm như cũng là một hướng . Vậy còn xưởng ở đây thì tính ? Đóng cửa ?”

 

“Bên sẽ giao cho đáng tin cậy quản lý. Đương nhiên, chúng thể trở thành ông chủ khoán trắng công việc . Ban đầu ý tưởng của em là em, Ái Linh, và hai, mỗi luân phiên ba tháng lên kiểm tra sổ sách và xử lý công việc. Sau đó hai đề nghị rằng vì chúng đều chăm sóc con nhỏ, nên để một chạy qua chạy là tiện nhất. Bình thường vấn đề gì thì gọi điện thoại trao đổi.”

 

“Việc liên tục như dễ khiến kiệt sức, hơn nữa còn lãng phí ít thời gian.”

 

“Muốn kiếm tiền thì chuyện mệt mỏi? Còn về thời gian, bay thẳng cũng tốn quá nhiều giờ. Hiện tại bình thường mua vé máy bay là cực kỳ khó khăn, nhưng Nam ca thể lo liệu vé máy bay cho chúng . Hơn nữa...”

 

Ninh Tịch hạ giọng : “Em ba em , hiện tại cấp đang tiến hành chấn chỉnh vấn đề mua vé khó khăn. Tin rằng bao lâu nữa, dân bình thường cũng thể tự do mua vé máy bay.”

 

“Thế thì thật sự tiện lợi bao.” Trần Tĩnh Ninh Tịch phân tích, trong lòng dâng lên vô ý tưởng mà đây cô từng dám nghĩ tới.

 

Ninh Tịch liếc mắt thấy Trần Tĩnh dường như đắm chìm trong suy tư, khóe môi cô khẽ nhếch lên, tiếp tục trò chuyện cùng những khác.

 

Không khí náo nhiệt kéo dài cho đến tận mười hai giờ đêm, khi cùng đón giao thừa mới dần lắng xuống.

 

Lục Chính Hải say rượu. Có lẽ vì gần hai mươi năm đụng đến rượu, nên hai năm gần đây thỉnh thoảng uống một chút chịu nổi, gần như nào cũng say bí tỉ. Lục Nam và Lục Húc dìu Lục Chính Hải về phòng.

 

Trong cơn mơ màng, ông vẫn liên tục gọi tên mà ông khắc khoải suốt hai thập kỷ qua. Chỉ là , ông ôm trong tay còn là chiếc chăn lạnh lẽo vô tri nữa.

Loading...