SAU KHI HOÀN THÀNH NHIỆM VỤ CỨU RỖI - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:27:31
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ả cũng là nhi nữ nhà nghèo khổ, khó khăn lắm mới thoát khỏi vũng bùn nhơ nhuốc. Năm đó, nàng còn để nắm lấy mà thoát . Còn ả, vốn chẳng may mắn như ."

Hóa là thế.

Hóa , tất cả những xả cứu mạng năm xưa, giờ đây trong mắt trở thành những tính toán đầy rẫy sự may mắn của kẻ "cá chép hóa rồng".

Vết thương do đỡ đao năm như hàng ngàn con kiến đục khoét, âm ỉ đau nhức, khiến đêm chẳng thể an lòng.

.

Giờ đây, cũng bắt đầu chán ngấy . Ngay cả khi Thanh Tùng bưng t.h.u.ố.c đến cho , cũng cau mày trách mắng:

"Thuốc đắng quá, đừng mang nữa, cả căn phòng đều ám mùi đắng ngắt tan."

Thanh Tùng xót chủ, kìm mà nghẹn ngào phản bác một câu:

"Lúc lưng Vương gia dán cao d.ư.ợ.c nồng nặc mùi hôi, Vương phi bao giờ ghét bỏ ngài ?"

Vu Hành lạnh mặt hất đổ bát t.h.u.ố.c. Nước t.h.u.ố.c b.ắ.n lên lưng , thấm thành một mảng đỏ thẫm. Hắn khựng , nhưng rốt cuộc chẳng lấy một lời, xoay bỏ .

Đêm đó, ôm bức họa cũ mà hoài niệm.

Ta còn sống sờ sờ ngay mặt, coi như quá cố.

Nghĩ đến đây, khóe môi nở một nụ đầy châm biếm và lạnh lẽo, đoạn dứt khoát hạ quân cờ xuống. Thế cờ tưởng như chắc thắng của Vu Hành đảo ngược , thua sạch sành sanh.

Ta ngẩng đầu , đôi mắt lạnh lùng chút gợn sóng, từng chữ một:

"Đây là thứ hai. Chuyện gì cũng quá ba , nếu thứ ba, sẽ lấy mạng kẻ đó!"

Vu Hành thở nghẹn . Đối diện với ánh mắt sắc lẹm , dường như nhớ những thủ đoạn tàn độc của năm xưa.

"Ta và nàng chuyện gì quá giới hạn!"

Ta thong thả thu dọn tàn cuộc, chẳng buồn ngẩng đầu:

"Ta , nên ả mới thể sống bình yên đến tận bây giờ đấy!"

Tiếng bấc đèn nổ lách tách như khiến Vu Hành tỉnh cơn say. Hắn hồi lâu, trầm giọng đáp một chữ:

"Được!"

7

Ngay đêm đó, Vu Hành cho đưa Triệu Thục Linh rời khỏi kinh thành, ngay cả căn nhà nhỏ cũng bán .

Hắn vẫn lên triều, nghị sự, hồi phủ kiểm tra bài vở của nữ nhi, xử lý công vụ như bình thường. Cứ như thể cái khúc nhạc đệm mang tên Triệu Thục Linh từng xuất hiện.

Hắn bế Phù Dao dạo hành lang, dắt ngựa cho con tập b.ắ.n, thậm chí để Phù Dao lên vai để hái hoa. Hắn hảo đến mức khiến lầm tưởng chính là phụ mẫu mực nhất thế gian.

Thậm chí, cũng quên . Hắn đích mời thái y viện điều chỉnh phương t.h.u.ố.c, giảm bớt vị đắng. Trước khi gió mùa về, sai Thanh Tùng chuẩn sẵn mứt hoa quả để dùng khi uống t.h.u.ố.c.

Đó chính là dáng vẻ mà một phụ , một phu quân nên . Ngay cả Thanh Tùng cũng bớt giận:

"Vương gia rốt cuộc cũng chỉ là nhất thời lạc, tâm hồn hoang một chút nhưng về ."

Bọn họ quả thực quan hệ xác thịt. ngoại tình trong tư tưởng thì là phản bội ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-hoan-thanh-nhiem-vu-cuu-roi-iozh/chuong-3.html.]

Ta đáp lời. Chỉ lặng lẽ chuẩn thứ cần thiết cho , duy trì thể diện của một vương phi, tròn bổn phận của một thê t.ử.

Mãi cho đến mấy ngày sinh nhật Phù Dao.

Vu Hành đột ngột báo công vụ bận rộn, rời kinh một chuyến. Phù Dao rúc lòng hỏi xem kịp về dự sinh nhật con . Hắn xoa đầu con, thề thốt hứa hẹn:

"Phụ sẽ mang quà bất ngờ về cho Phù Dao, nhất định sẽ kịp về Vương phủ."

Phù Dao mòn mỏi ngóng trông, đợi đến khi đèn cá chép bên sông tắt ngấm, đợi đến khi sinh nhật trôi qua, Vu Hành vẫn bặt vô âm tín.

Ta đưa Phù Dao cung tặng chậu lan cho Hoàng hậu nương nương, giả vờ vô ý nhắc đến việc công vụ của Vu Hành. Hoàng hậu ngạc nhiên vô cùng:

"Vương gia chuẩn bất ngờ cho Phù Dao nên báo với Bệ hạ mà. Chẳng lẽ vẫn về kinh ?"

Nghe đến đó, hiểu thấu chuyện.

8

Khi Vu Hành trở về, mang theo một con ve bằng ngọc giá trị liên thành cho Phù Dao. Hắn dỗ dành con bằng cái cớ thoái thác quen thuộc:

"Công vụ trì hoãn, là của . Ta bảo đảm, sẽ bao giờ thất hứa với con nữa."

Phù Dao , định thôi. Cuối cùng, con bé đem tất cả những gì ở cung Vị Ương giấu kín trong lòng.

Con bé phụ thế nào. Một đứa trẻ nên trở thành lưỡi d.a.o để phụ nó nắm chuôi mà hành hạ. Con ve ngọc Phù Dao ném xuống đáy hộp trang điểm, cùng với tất cả những món quà đây Vu Hành từng tặng.

Ta thấy, nhưng hỏi gì. Vu Hành thắc mắc hỏi con: "Phù Dao thích ?".

Phù Dao ngước khuôn mặt ngây thơ lên, hỏi ngược :

"Quý phi sinh hoàng t.ử, đều vui mừng, trừ hoàng t.ử và Hoàng hậu nương nương. Từ nay hoàng t.ử còn là đứa con duy nhất của Bệ hạ nữa."

"Mẫu thể , sẽ thêm đứa trẻ nào khác, mãi mãi là mẫu duy nhất của Phù Dao. Vậy phụ cũng sẽ mãi mãi chỉ một Phù Dao là con thôi đúng ?"

Vu Hành đang xoa đầu con bé, bỗng khựng . Phù Dao đẩy tay :

"Phụ do dự , nghĩa là yêu chúng con đủ kiên định."

Đứa trẻ , cuối cùng cũng thế nào là sự đ.á.n.h đổi và thoái lui. Vu Hành sững sờ, định đuổi theo giải thích nhưng chôn chân ở hành lang.

Hắn dám giải thích. Bởi vì Triệu Thục Linh m.a.n.g t.h.a.i .

Hắn sợ sẽ lấy mạng ả. lầm . Một nữ nhân dẫm đạp lên m.á.u thịt của cùng giới để leo lên tuy đáng hận, nhưng kẻ cầm tay dắt ả, giúp ả chà đạp lên thê nhi để thăng tiến mới là kẻ tội đáng muôn c.h.ế.t.

Hống hồ, cái mạng của cũng là do cứu về.

9

Thất Tịch. Phù Dao nài nỉ Vu Hành đưa chúng thả đèn hoa đăng bên bờ sông. Con bé ước: "Mong mẫu mãi mãi bình an!".

Giữa dòng tấp nập, trong đôi mắt cay xè của chỉ bóng hình con gái. Vu Hành thì tâm thần bất định, ánh mắt cứ láo liên quanh quất.

Ta rũ mắt xuống, hàng mi che giấu nỗi lòng. Đột nhiên, một tiếng hét x.é to.ạc màn đêm: "Có thích khách!".

Trong chớp mắt, khung cảnh hỗn loạn, dòng chạy trốn như triều dâng. Vu Hành rút thanh đao lạnh lẽo khỏi vỏ, một tay bảo vệ và Phù Dao, đ.á.n.h lùi, phá vòng vây thoát ngoài.

 

Loading...