Sau một hồi im lặng kéo dài, trong phòng khách cuối cùng cũng vang lên một giọng trầm thấp, đầy vẻ vui:
"Chuyện từ bao giờ?"
Tô Kỳ đầu , đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự kìm nén và kinh ngạc. Ninh Triệu Liễu mỉm , thần sắc bình thản:
"Cũng mới đây thôi. và Tiêu Nhiên quen lâu như , ở bên thấy vui vẻ nên quyết định tiến tới. Đây chắc lẽ gọi là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén."
Gương mặt điển trai của Tô Kỳ lúc tối sầm , hai nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t đến mức gân xanh cánh tay nổi rần rật, đang giận dữ đến cực điểm.
Tô Nam thấy tình hình vẻ , lập tức ho nhẹ một tiếng:
"Là tớ lỡ lời, đáng lẽ nên sớm cho tớ , như tớ hỏi ."
Ninh Triệu Liễu , liếc Tiêu Nhiên đầy dịu dàng.
"Gọi đến đây chính là định cho mà."
Chỉ là cô ngờ câu hỏi đường đột của Tô Nam cắt ngang dự tính đó.
Tô Nam: "Chúc mừng nhé, quyết định của , tớ ủng hộ cả hai tay hai chân."
"Cảm ơn."
Tô Nam nở nụ với tâm trạng khá phức tạp, trong lòng thầm nghĩ ông của đúng là t.h.ả.m hại hết chỗ !
Cô tìm một cái cớ để tiễn Ninh Triệu Liễu và Tiêu Nhiên về. Khi , cô thấy vành mắt Tô Kỳ đỏ hoe.
Tô Nam mím môi, thở dài một tiếng.
"Bỏ , tam ca."
Một bên là bạn , một bên là trai ruột, cô còn thể gì đây?
Vẻ mặt Tô Kỳ lạnh lẽo:
"Không bỏ , bắt bọn họ chia tay!"
Tô Nam cạn lời. Cô vốn tài nào hiểu nổi cái kiểu lúc giữ, mất mới hối hận như thế , càng thể giải thích , chẳng lẽ bản tính tồi tệ của đàn ông đều giống ?
"Em giúp nữa , tự cầu phúc cho ."
Lúc thì trân trọng, mất mới thấy quý giá? Thật nực !
Tô Nam cầm túi xách định rời , Tô Kỳ dùng giọng khàn đặc đầy ức chế gọi cô :
"Tiểu Nam..."
Vành mắt Tô Kỳ đỏ bừng, im lặng cô suốt ba giây, rút ví lấy thẻ đưa qua:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-toi-thua-ke-tai-san-hang-ty/chuong-641-lua-gan-rom-lau-ngay-cung-ben.html.]
"Thẻ của em cứ quẹt thoải mái, giờ chỉ em mới giúp thôi!"
Không vì tiền mua tiên cũng , mà dáng vẻ của , Tô Nam thấy mủi lòng, trông giống như đang chơi bời qua đường.
Tô Nam nhận lấy chiếc thẻ đen giới hạn hạn mức, vỗ vỗ vai .
"Em vì tiền nhé, em là vì hạnh phúc của và Triệu Liễu đấy."
Khóe miệng Tô Kỳ giật giật, lời trái lương tâm:
"Cảm ơn em gái."
Tô Nam mỉm , cô thiếu tiền, nhưng cũng bao giờ từ chối tiền từ trời rơi xuống. Những chiếc thẻ đều là những viên gạch giúp cô trở thành giàu nhất thế giới, một viên cũng thể thiếu, nhận tiền thì việc.
Tô Nam kể chi tiết về quá khứ giữa và Ninh Triệu Liễu để còn đường bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh.
Tô Kỳ tình nguyện, nhưng sự uy h.i.ế.p và dụ dỗ của Tô Nam, cũng đành mở miệng.
"Cô là bạn học của em, ban đầu hề ý định gì với cô cả, là cô tự chạy đến với rằng yêu từ cái đầu tiên!"
Cái yêu từ cái đầu tiên so với cái lửa gần rơm lâu ngày cũng bén , đúng là vẻ ch.óng vánh!
"Lúc đó thực sự quen cô , chẳng qua là cô bạn gái cũ cứ bám lấy mãi buông, nên mới lợi dụng cô để đuổi cô yêu cũ ."
Tô Nam kể lể đứt quãng, mỗi cô nổi nữa thì Tô Kỳ thêm thắt vài câu tự cho bản , tỏ vẻ đều lý do chính đáng.
Hồi lâu , khi kể xong, sắc mặt chút u ám:
"Anh tuyệt đối để tên mặt trắng đắc ý!"
Tửu Lâu Của Dạ
Tô Nam mím môi: "Đồ tồi!"
Tô Kỳ là em gái đang mắng , sờ mũi, vội vàng lên tiếng khi cô hối hận:
"Một tấm thẻ đủ ?"
Tô Nam: "..."
Nể tình thành ý như , Tô Nam liền đưa vài phương án.
"Trước tiên cứ bình tĩnh một thời gian , đợi cô và Tiêu Nhiên nảy sinh vấn đề hãy thừa cơ mà xen xem hiệu quả thế nào."
Thực trong lòng cô hy vọng gì nhiều, nếu cô là Ninh Triệu Liễu, cô cũng bao giờ chọn Tô Kỳ. Đàn ông trong thiên hạ đều tệ bạc như !