SAU KHI LY HÔN, TỔNG TÀI QUỲ GỐI XIN TÁI HỢP - Tô Thiên Từ + Lăng Bắc Khiêm - Chương 767: Không có gì bất tiện

Cập nhật lúc: 2026-01-31 18:26:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối mặt với sự nghi ngờ của Hàn Nặc, nếu là Tô Thiên Từ đây, chắc chắn sẽ nghiêm túc giải thích với .

, khi trải qua chuyện Miên Miên mất tích đó, thấy đối xử tệ bạc với Yến Vân Thư và cô, Tô Thiên Từ lười giải thích nhiều với .

Hàn Nặc lúc đó chắc chắn là vì quá lo lắng cho Miên Miên nên mới những lời đó, nhưng những lời vô thức đó, mới là những lời tổn thương nhất.

Điều đó nghĩa là, trong tiềm thức của , nghĩ như .

Hàn Nặc dù cũng là chồng của chị gái, là cứu cô, cô cũng thể vì chuyện nhỏ mà ghi hận .

, cô chỉ thể chờ thời gian phai nhạt những cảm xúc nhỏ nhặt của .

hiện tại, cô thực sự tiếp tục chuyện với Hàn Nặc.

Trong phòng khách của biệt thự cổ nhà họ Phùng, một sự im lặng bao trùm.

Sau một hồi im lặng dài, Miên Miên là đầu tiên phá vỡ sự im lặng: “Anh Thanh Mặc, Miên Miên từng đến đây, thể đưa Miên Miên vườn hoa nhỏ hóng gió ?”

“Em ở đây sắp thở nổi !”

Ý định ban đầu của cô bé là dịu bầu khí căng thẳng hiện tại, tiện thể chơi đùa với Cố Thanh Mặc mà cô bé yêu thích.

Cố Thanh Mặc cũng hiểu ý của cô bé, liền vươn tay về phía cô bé: “Được thôi, đây cũng là đầu tiên đến nhà , cũng khá tò mò đấy.”

Anh Phùng Dật Thần một cái: “Anh Phùng, thể đưa Miên Miên dạo trong vườn ?”

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Phùng Dật Thần sớm cảm thấy khó thở vì bầu khí kỳ lạ giữa Tô Thiên Từ và Hàn Nặc.

Bây giờ Miên Miên và Cố Thanh Mặc cùng phá vỡ sự im lặng, tự nhiên vui mừng: “Được , các cháu , !”

“Vườn hoa nhỏ nhà chúng , hơn nữa trong vườn bí mật gì, các cháu cứ thoải mái dạo! Đừng hỏng những bông hoa mà ông nội trồng là !” “Yên tâm.”

Miên Miên tủm tỉm vươn tay về phía Cố Thanh Mặc, giọng non nớt ngọt ngào: “Em và Thanh Mặc chỉ ngắm thôi, sẽ hỏng hoa !!”

Thấy cô bé chủ động vươn tay, Cố Thanh Mặc cũng đến bên cạnh cô bé, ôm cô bé lòng.

đồng ý cho đưa con gái

ngoài ?”

Ngoài dự đoán của , Hàn Nặc mặt mày xanh mét ôm Miên Miên : “Yến Vân Thư là bạn của Tô Thiên Từ, cũng là bạn của Tô Thiên Từ.”

“Người bạn của cô mất Miên Miên một trong vườn hoa nhỏ của khách sạn , còn thứ hai ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-ly-hon-tong-tai-quy-goi-xin-tai-hop-to-thien-tu-lang-bac-khiem/chuong-767-khong-co-gi-bat-tien.html.]

Anh ôm Miên Miên bước nhanh : “Con gái của tự chăm sóc, cần các tỏ vẻ ân cần!”

Bầu khí trong phòng khách vốn Miên Miên và Cố Thanh Mặc khó khăn lắm mới dịu , một nữa đóng băng.

Mọi , đột nhiên nên gì.

Cuối cùng vẫn là Phùng Dật Thần gượng phá vỡ sự im lặng: “Anh Hàn.”

Anh bóng lưng Hàn Nặc ôm Miên Miên, tủm tỉm : “Anh quên , đây là biệt thự cổ nhà họ Phùng, là địa bàn của chúng !”

“Vườn hoa nhỏ nhà chúng cũng bảo vệ canh gác, Miên Miên ở đây tuyệt đối sẽ gặp nguy hiểm!”

Hàn Nặc cảm kích: “Vườn hoa nhỏ nào, thời gian Miên Miên nhà chúng sẽ cả.”

chịu nổi cảm giác lo sợ khi mất con bé một nữa.”

Nói xong, đàn ông ôm Miên Miên bước nhanh khỏi biệt thự cổ nhà họ Phùng.

Trong phòng khách, sắc mặt đều .

Một lúc lâu , đợi đến khi bên ngoài truyền đến tiếng xe rời , Giang Thừa Phàm mới như tỉnh mộng, đầu Tô Thiên Từ một cái: “Thiên Từ, cô…………… tìm chồng cô giải thích rõ ràng ?”

“Anh hình như chút hiểu lầm với tất cả chúng .”

“Không cần giải thích.”

Tô Thiên Từ nhíu mày hướng Hàn Nặc rời , đôi mắt nheo : “Anh lẽ cũng cần bình tĩnh một chút.”

Cô hiểu những lời tổn thương mà Hàn Nặc đó vì lo lắng cho Miên Miên.

bây giờ Miên Miên trở về, nguy hiểm giải trừ, tại vẫn còn cố chấp như ?

“Cô Tô.”

Lúc , phía truyền đến giọng của bác sĩ: “Cô thể đến đây một chút ?”

Tô Thiên Từ lúc mới hồn, đầu về phía bác sĩ.

Bác sĩ ở cửa phòng cấp cứu, chút ngượng ngùng cô một cái: “Anh Lăng tỉnh , gặp cô.” “

Những lời của Hàn Nặc , bác sĩ cũng đều thấy, liền vô thức hỏi: “Cô…………… bây giờ tiện đến gặp Lăng ?”

Tô Thiên Từ cong môi, nhấc chân về phía phòng cấp cứu: “Không gì bất tiện.”

 

Loading...