Sau khi mang thai đứa con của kẻ thù - 553-554
Cập nhật lúc: 2026-03-31 12:57:44
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 553
Về điểm , Lục Lăng Tiêu ý kiến gì.
Lạc Khê thuần thục xé hai hộp mì, dùng ấm siêu tốc trong phòng đun nước sôi.
Khi mùi hương của mì tôm lan tỏa khắp căn phòng, Lục Hữu Hữu hít một thật sâu thốt lên:
"Oa, thơm quá mất."
Có vẻ nhóc thực sự đói lả . Ba phút , Lạc Khê bưng một hộp mì đặt lên bàn mặt :
"Cẩn thận nóng nhé con."
Hữu Hữu vui sướng như thể đón Tết .
Cậu cực kỳ thích mì tôm, bình thường hiếm khi ăn vì trong mắt ba và ông bà nội, mì tôm là đồ ăn rác, tuyệt đối cho động .
Lần ngửi thấy mùi ở văn phòng cô giáo mầm non, lúc đó thèm đến chảy nước miếng, cô giáo mới cho nếm thử một chút. Đối với , đây chính là cao lương mỹ vị đời.
Nhìn Hữu Hữu dùng nĩa nhỏ ăn ngon lành, Lạc Khê mới sang Lục Lăng Tiêu:
"Ở đây mua gì khác thật, ăn một chút cho ấm bụng ?"
Lục Lăng Tiêu lạnh lùng liếc cô một cái, thấy cô cũng còn chút lương tâm nên mới bày vẻ kiêu ngạo bước tới.
Anh cởi chiếc áo khoác đắt tiền, tháo cúc vest xuống mở hộp mì còn .
Hơi nóng từ hộp mì bốc thẳng lên mặt, nhíu mày nhưng rốt cuộc vẫn ăn.
Hai cha con cùng một tư thế , một lớn một nhỏ, cứ như đúc từ một khuôn .
Lạc Khê cảnh tượng đó mà nhất thời thẫn thờ.
Cô ông trời tại trêu đùa lớn đến thế, cho đến tận hôm nay, cô vẫn cảm thấy như đang mơ, dám tin Hữu Hữu thực sự là con .
Cô mừng rỡ nhưng cũng thường xuyên rơi lo lắng và tự trách. Cô tự trách mấy năm ở viện dưỡng lão Hữu Hữu thêm vài , thằng bé còn nhỏ thế bỏ rơi ở đó suốt hai năm trời.
Đồng thời cô cũng vô cùng lo lắng cho tương lai, sợ rằng gặp Hữu Hữu sẽ khó khăn. Bây giờ cô thậm chí còn là giáo viên lớp năng khiếu của nữa, cô sẽ lấy phận gì để đến thăm ?
Xoài chuaa
Hữu Hữu sẽ lớn lên, sẽ cần một giáo viên " chẳng thích", cuối cùng cô cũng rút khỏi cuộc sống của thôi.
Mỗi nghĩ đến đây, lòng cô đau thắt .
Nếu ngay từ đầu cô Hữu Hữu là con thì , nhưng giờ rõ thằng bé là m.á.u mủ của mà thể gần gũi thường xuyên, điều đó quá đỗi tàn nhẫn đối với cô.
Hóa Triệu Mộ Vân đúng, lòng tham của con là vô đáy, nhiều hơn nữa...
Chẳng mấy chốc hai cha con ăn xong.
Dù là ăn mì tôm, Lục Lăng Tiêu vẫn giữ phong thái tao nhã, còn nhóc thì kém xa.
Cậu chẳng sợ nóng, loáng cái ăn sạch phần của , dán mắt hộp mì vị hải sản mặt ba, giả vờ hỏi:
"Ba ơi, ba ăn chậm thế, ba ăn hết ạ? Cái đó vị gì thế ba? Có ngon ạ? Bên trong cả viên thịt cua kìa..."
Lục Lăng Tiêu con phiền đến phát ngán, ngẩng đầu . Hữu Hữu chớp chớp đôi mắt to tròn, ý đồ quá rõ ràng.
Cuối cùng, Lục Lăng Tiêu đành đẩy hộp mì của sang mặt con: "Lát nữa ngủ , đừng ăn no quá đấy."
Hữu Hữu vội vàng nhận lấy, híp cả mắt, dõng dạc : "Cảm ơn ba yêu!"
Lạc Khê: "..."
Chương 554
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-mang-thai-dua-con-cua-ke-thu/553-554.html.]
Sau khi ăn xong bữa cơm đơn giản, mí mắt của Lục Hữu Hữu bắt đầu "đánh ".
Thấy nhóc buồn ngủ đến mức gà gật, Lạc Khê đành bế tắm.
Bồn tắm trong khách sạn đủ lớn, nhóc trần truồng bên trong, thẹn thùng lấy tay che chỗ nhạy cảm.
Càng càng thấy đáng yêu. Để Hữu Hữu thể sớm lên giường nghỉ ngơi, Lạc Khê nhanh nhẹn tắm rửa sạch sẽ cho , dùng khăn tắm bọc đặt lên giường.
Gương mặt nhỏ nhắn của bé nước bốc lên cho hồng rực, rúc sâu trong chăn, dám thò mặt .
Tuy nhiên, vẫn hướng ánh mắt về phía cha đang ở chiếc ghế sofa cách đó xa, hỏi một câu đầy "bạc bẽo":
"Ba ơi, ba còn ? Con với cô Lạc ngủ ."
Sắc mặt Lục Lăng Tiêu lúc đó u ám để cho hết. Anh chằm chằm con trai một hồi, cuối cùng vẫn dậy.
Lạc Khê thấy liền vội vàng cầm lấy áo khoác cho , nhiệt tình tiễn cửa.
Lục Lăng Tiêu: "..."
Anh nhận lấy áo khoác, vắt cánh tay, dặn dò Lạc Khê:
"Thằng bé ngủ ngoan, đạp chăn, phiền em để ý chăm sóc một chút."
Lạc Khê đỏ mặt vì hổ thẹn. Cô chính là của Hữu Hữu, thể gọi là "phiền phức" "giúp đỡ" .
Xem Lục Lăng Tiêu đang cố ý vạch cách giữa cô và con trai. Cũng đúng thôi, bản hợp đồng năm xưa vẫn còn đó, cô thực sự tư cách của Hữu Hữu.
Tiễn Lục Lăng Tiêu , Lạc Khê thở phào nhẹ nhõm. Cô luôn cảm thấy khi ở đây, cô gì cũng thấy mất tự nhiên.
Giờ thì , chỉ còn cô và Hữu Hữu, thời gian còn thuộc về hai con họ.
Lục Hữu Hữu vẻ mặt e thẹn hé mở một góc chăn, dùng bàn tay mũm mĩm vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, với Lạc Khê:
"Cô Lạc ơi, cô mau qua đây , con sưởi ấm chăn cho cô ..."
Lạc Khê bước tới mới phát hiện nhóc tự mặc quần lót nhỏ từ lúc nào .
...
Vân Thành, nhà họ Dương.
Dương Huệ từ sớm sắp xếp tài xế, là sân bay đón một chị em thiết lâu gặp.
Phó Vân Hải trong phòng khách, tay cầm một tờ tạp chí tài chính.
Dù thời đại nay nhiều tạp chí ngừng xuất bản, ông vẫn giữ thói quen báo giấy, thậm chí còn mua một tòa soạn địa phương để phục vụ sở thích cá nhân.
Dương Huệ là vợ của Phó Vân Hải, xuất danh giá, môn đăng hộ đối với ông.
Đây chính là nhà ngoại của cô. Năm ngoái của Dương Huệ lâm bệnh nặng, để tiện bề chăm sóc, vợ chồng ông dọn về đây ở cùng cha vợ.
Phó Anh cũng từ nước ngoài trở về vài ngày , khi ghé thăm ông bà nội ở thành phố Y thì Phó Vân Hải đón qua đây. Vì vẫn còn lệch múi giờ nên lúc cô vẫn đang ngủ.
Cha của Dương Huệ, ông Dương Phúc Chính, là một doanh nhân lừng lẫy trong nước. Kết hợp với cuộc liên hôn giữa nhà họ Dương và họ Phó ở thành phố Y cách đây 20 năm, hai gia tộc lớn mạnh càng như hổ mọc thêm cánh.
Tuy nhiên vài năm gần đây sức khỏe ông giảm sút nên giao bộ việc kinh doanh cho con gái và con rể.
Sau bữa sáng, Dương Huệ lên đường sân bay.
Trong phòng khách, Dương Phúc Chính xuống đối diện con rể, mở lời:
"Tối qua bố điện thoại tán gẫu với ông cụ nhà con, cũng loáng thoáng chuyện của Phó Anh..."
Phó Vân Hải đặt tạp chí xuống, gật đầu:
"Vâng, chuyện xảy khiến con cũng bất ngờ. Con từng nghĩ Phó Anh con ruột của ."