Sau khi nói chuyện với động vật hoang dã trên show thực tế tôi nổi tiếng rồi! - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:11:03
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gấu đen cũng ý định tấn công, chỉ đưa đầu cửa nhỏ ngửi ngửi, Bá Vương sợ đến mức vẫy đuôi cứng đơ.

Lâm Thiên Du xoa xoa gáy gấu con

“Giờ chắc thể trò chuyện t.ử tế với nhỉ?”.

Bá Vương há há miệng, ngẩng lên gặp mắt gấu đen liền im bặt, gật đầu nhanh dám phát tiếng.

Điền Nhạc Sam: “???”

Bình luận:

[Haha dễ thương c.h.ế.t mất]

[Chủ tịch đang diễn thuyết, xem live sặc sụa , ai rãnh giải thích giúp với?]

[Gấu con: Cậu tên Bá Vương ? Bá Vương: Đại ca, gọi em là Tiểu Vương .]

[Bá Vương ca, em vẫn thích lỳ lợm hơn chứ.]

[Bá Vương: Chị sớm là mà, chúng ai với ai chứ, đừng khó nữa. Chỉ cần chuyện thôi mà, để em kể vài câu chuyện cho chị .]

Lâm Thiên Du giơ lòng bàn tay

"Bắt tay thử xem.”.

Bá Vương chút do dự đặt chân lên.

Gấu đen hạ thấp xuống

“Gầm...”

Bá Vương lập tức rụt chân , đồng thời cố lùi về phía nhưng chạm tường , kêu lên ăng ẳng.

‘Cô bảo bắt tay mà!’

Gấu con đặt cằm lên lòng bàn tay Lâm Thiên Du

“Ú ú!”.

“Được , chạm nó. Tới đây, , chuyện với nó vài câu.”.

Gấu lui hai bước, Bá Vương vẫn run rẩy cuộn trong góc.

“Sao cứ chống đối với Bách Phong?”

Lâm Thiên Du chỉ sang bên cạnh

“Ý nhận nuôi ý.”

Bá Vương kêu ù ù hai tiếng.

Lâm Thiên Du ngập ngừng, ngượng sang Bách Phong:

“À...”

“Sao thế? Nghe ? Thôi bỏ , việc ...”

Bách Phong tưởng cô hiểu ý liền định bỏ qua.

“Bá Vương chủ nhân của nó là Điền Nhạc Sam.”

Lâm Thiên Du cắt lời , tiếp:

“Điền Nhạc Sam bảo nó c.ắ.n bất cứ ai gần, dọa họ bỏ chạy thì sẽ cho thêm thức ăn.”

Bách Phong sửng sốt

“Hả?”

[???]

[Cái gì?]

Điền Nhạc Sam trông kì quặc, thanh âm vui:

“Cô lung tung cái gì ?”.

“Bá Vương còn gửi nó nơi khác, nó vẫn xem là chủ nhân duy nhất.”

Bách Phong tái mét mặt

“Anh cố ý giữ con ch.ó , quen với nó hạ cấp ? Tại ? gì sai với ?”.

Điền Nhạc Sam quả quyết phủ nhận.

Lâm Thiên Du vẫn tỉnh bơ tiếp:

“Báo cáo tháng sẵn , định thông qua nó để đưa việc lên cấp . Anh đưa lãnh đạo mười vạn hối lộ. Ông Trần gì gì ... tên đầy đủ là Trần Tinh Nhiên? Anh còn c.h.ử.i ông là thằng ch.ó săn tiền khi cúp máy.”

Ngừng một chút, Lâm Thiên Du :

“Ham việc mà bỏ tiền, nhờ mà c.h.ử.i lưng, đúng là hết sức đểu giả.”

Lâm Thiên Du nhún vai:

“Lần chuyện nhớ bưng tai ch.ó , nó hết đấy.”

Điền Nhạc Sam tái mét khuôn mặt, môi cũng trắng bệch, run rẩy, vẻ gì đó:

... Tiểu Bách , lúc mới nghề là dẫn dắt mà, thể...”

“Công ty chúng giữ bí mật thông tin tất cả lãnh đạo, tiết lộ ngoài.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-100.html.]

Bách Phong ngắt lời: “ Cô Lâm tên lãnh đạo trực tiếp của chúng ?”

Tới đây, Bách Phong tin phần lớn.

Mấy kiểm lâm khác cũng ngưng , khó xử gì.

“Hay là tìm lãnh đạo tố giác ông Trần nhận hối lộ, đề nghị điều tra triệt để.”

Bách Phong trầm giọng tiếp:

“Hay là ...”

“Thôi đủ ! Có gì điều tra chứ!”

Điền Nhạc Sam tức giận đỏ mặt:

“Một thằng nhóc mới nghề như , dựa cái gì mà cứ áp đặt ! lâu năm đến mức vì bọn thú vật đó mà bạc đầu, cơ hội lên chức mà lãnh đạo chỉ định ! Cậu cướp của , chỉ lấy thôi!”

Cơn thịnh nộ dội những lời xác nhận điều Lâm Thiên Du .

Bình luận đồng loạt rơi bất ngờ.

[Trời ơi...?]

[Hả? còn đang phấn khích xem thì bỗng chuyển biến thế ?]

[Nhìn vẻ mặt hai , vẻ như là thật đấy, đù má... Vậy là Bá Vương thật ?]

[Có lẽ là , dù ngoài Bá Vương Lâm Thiên Du cũng chẳng tiếp xúc ai khác. Không ngờ cuộc cạnh tranh giữa các kiểm lâm khốc liệt đến thế.]

Mọi tranh luận sôi nổi về sự việc.

Nhiều tin Lâm Thiên Du thực sự thể chuyện với động vật, nhưng tin cũng giải thích tại một diễn viên chút tiếng tăm dính líu đến kiểm lâm, thậm chí còn quá nhiều tin nội bộ.

Quá kỳ lạ .

Dĩ nhiên chỉ chuyện là kỳ lạ.

Không giải thích thì xem chỉ thể công nhận là sự thật.

Đối mặt với Lâm Thiên Du, Điền Nhạc Sam thở hổn hển, vẫn thể tin :

tháo camera ở chuồng ch.ó từ lâu , treo trần chỉ là mô hình. chắc chắn chuyện ai ngoài cả, cô những thứ đó từ ?”.

Lâm Thiên Du vỗ vỗ đầu Bá Vương:

“Nó với .”

“Xong , nhiệm vụ của thành. Sau chuyện công việc là do các tự giải quyết. Tuy nhiên Điền Nhạc Sam , là nuôi ch.ó thì cả đời, dùng tới thì ném , cần lôi như thế thật là... vô nhân tính.”

“Cảm ơn cô nhiều . nợ cô một cái ơn.”

Bách Phong dậy, thêm gì với họ Điền

“Để đưa cô về.”

Đang lúc lộn xộn thế thì việc Bách Phong về cũng lắm.

Lâm Thiên Du định gì thì chợt một tiếng chim hót vang lên.

“Két!”

Thanh Thiên

Cô nhếch môi , lịch sự từ chối:

“Không cần , chim nhỏ của đến đón .”

Nói xong, đại bàng đuôi đỏ từ cửa sổ bay đậu vai cô, ngửi mùi thể chủ nhân xung quanh. Đôi mắt dò xét cảnh vật chung quanh.

“Không gì, đừng lo lắng.”

Lâm Thiên Du mặc kệ nó kiểm tra.

“Két!”.

Đối với động vật, nhà còn nguy hiểm.

Có lẽ Điêu Điêu ngửi mùi tìm đến, sợ cô gặp nạn nên vội vàng bay tới.

Ngay lúc đó, bên ngoài tiếng kiểm lâm hốt hoảng chạy :

“Anh Bách! Ngoài con báo hoa canh cửa! Làm thế nào đây? Con báo còn đeo vòng hoa nữa kìa, là ý gì ?!”

Lâm Thiên Du ngạc nhiên, báo hoa đeo vòng hoa?

Bách Phong cô.

Lâm Thiên Du: “...”

Cô khẽ khàng ho một tiếng:

“Khỏi lo, lẽ nó đến tìm .”

Nói con báo hoa đeo vòng hoa chui đầu từ khe cửa mở toang do kiểm lâm hoảng hốt chạy quên đóng.

Sau khi quét mắt xung quanh, ánh dừng chính xác Lâm Thiên Du.

“Gầm!”

Nhìn vòng hoa đầu nó lệch lạc, Lâm Thiên Du nhịn mỉm .

Có lẽ cô vòng hoa treo cửa nhà .

 

Loading...