Sau khi nói chuyện với động vật hoang dã trên show thực tế tôi nổi tiếng rồi! - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-07 23:11:07
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lò sành bao bọc bằng đất sét, do hình dạng đá khác nên xuất hiện nhiều chỗ lồi lõm, trông khá nghệ thuật.

Xấu nhưng đợi khô ráo sẽ nhạt màu, lúc đó sẽ hơn.

“Xong , bây giờ sẽ nấu ăn ở đây.”

Lâm Thiên Du rửa tay sạch bùn đất, úp chảo lên bệ đá giữa, khi sửa đổi góc độ nhịp nhàng, cô khỏi :

“Ngoài tiện nấu hơn thật.”

Thanh Thiên

giông tố sẽ cho cô cơ hội nấu ăn ngoài trời.

Đợi mưa tạnh thì chạy ngoài nướng thịt xong chui cũng thực tế lắm.

“Xào xạc xào xạc...”

Ánh sáng lọt qua tấm bạt chống thấm nước, đầu thấy bóng một ai đó đang cào cấu.

“Gấu con ?”

Lâm Thiên Du bóng hình mờ mờ đoán là gấu đen, xé một khe hở, mũi gấu chui , mới tới cái đầu lông xù.

Vừa bước liền Lâm Thiên Du xoa nắn:

“Đã về . Mệt , trong nghỉ một chút .”

Đại bàng đuôi đỏ cũng cùng gấu đen.

Trên móng vuốt nó cầm hai con thỏ đang vẫy vùng. Một trắng một xám.

Nhìn cách nó co móng, chỉ cần siết chút nữa là xuyên thủng hai con thỏ.

Thế mà bây giờ vẫn còn nhảy nhót, chắc là đại bàng đuôi đỏ để dành sống về.

Ném hai con thỏ xuống chân Lâm Thiên Du, đại bàng đuôi đỏ lắc lư, cúi xuống cọ cô.

Trong căn phòng đầy thú dữ, hai chú thỏ run rẩy sợ hãi.

“Giữ , bọn còn đủ ăn.”

Lâm Thiên Du cũng ý định nấu canh thỏ, để dành phòng thiếu thì .

[Ghê quá, hai chú thỏ đáng yêu thế mà bắt để dự trữ hả? trả cô 100 ngàn thả chúng , nếu cô đồng ý thì tăng tiền, mà nếu đồng ý thì mua nữa. ]

[Haha cần nhiều tiền ? Thôi nghèo, cứu nửa con .]

[Bọn là quỷ dữ hết . ]

Lâm Thiên Du ôm đại bàng đuôi đỏ lên, vòng tay qua đôi cánh, cúi đầu thể chạm vòng hoa đầu nó.

Nhìn ngoài thấy bóng dáng báo hoa

“Anh báo , cùng ?”.

“Két!”.

Lâm Thiên Du gật gù, thì là chia săn.

“Ăn cơm thôi.”

Lâm Thiên Du ăn trái cây dọc đường nên đói.

Cô rút d.a.o thái thịt con mồi gấu bắt về, phần đủ cho bọn chúng ăn .

Ăn uống xong, bầu trời dấu hiệu đổi.

Mây đen lặng lẽ bao phủ, các khách mời bên rõ vì cành lá che khuất nhưng vẫn cảm nhận bóng tối dần trùm xuống.

Gấu đen ngẩng đầu lên l.i.ế.m môi khi ăn xong, cúi xuống tiếp tục ăn.

Đại bàng đuôi đỏ thích trời mưa, điều đó nghĩa là lông cánh sẽ ướt.

Lông cánh ướt sẽ ảnh hưởng tới việc bay.

Lâm Thiên Du mò túi, đặt chim non lên lòng bàn tay đưa cho đại bàng đuôi đỏ:

“Đưa nó trong hang .”.

Chim nhẹ nhàng há mỏ cắp chim non bay .

Lâm Thiên Du dậy, kiểm tra xô nhựa phía , chất thêm đá xung quanh.

Cô chỉ mấy cái xô, bay mất thì còn gì hứng nước.

Ngoài trời, nếu đủ điều kiện thì Lâm Thiên Du thậm chí thể nung gốm bát đĩa, nhưng xô nhựa bay mất thì thể tái tạo.

Vừa xong xuôi, một tia chớp lóe lên trong bóng tối dần phủ xuống.

Tiếp theo là tiếng sấm đì đùng.

“Rầm rầm” - khác với đại bàng đuôi đỏ, gấu đen phản ứng gì thời tiết mưa gió.

Chúng thích nước, thời tiết nóng bức còn xuống sông bắt cá, dù dính nước cũng chẳng , chỉ cần thấm lớp lông bên trong là .

Lắc lắc là hong khô, ngủ một giấc là lông mượt mà.

Lâm Thiên Du cũng tháo luôn lớp bạt phòng tắm ngoài trời, dùng chung để che phủ cửa hang. Càng dày bên ngoài càng .

Khi gấu nhỏ ăn xong thì thấy cô cứ chuyển đá nên nó cũng gần, cọ cọ ôm một tảng to bằng nửa nó, bưng vững rung chút nào.

Lâm Thiên Du so sánh kích cỡ hai hòn đá của hai nhanh ch.óng đặt cục của bên :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-104.html.]

“Đè lên .” chỉ mái hang.

“Gầm!”

Gấu giơ cao tảng đá lên.

“Xong , an tuyệt đối .”

Lâm Thiên Du bắt lấy bàn chân nó, vỗ vỗ lớp đất dính, xoa xoa lớp lông cổ dày vén bạt :

“Đi .”

“Ú ú...”

Sau khi gấu , Lâm Thiên Du vội mà quanh một vòng, lên cái cây báo hoa từng .

Giờ cây gió thổi lá xào xạc, rụng lá tứ tung nhưng thấy bóng dáng báo.

Hừm...

Không đến ?

Một con báo hoa trưởng thành chắc chắn đủ sức vượt qua cơn giông .

chắc chắn sẽ khó chịu hơn bình thường.

Lâm Thiên Du suy nghĩ một lúc quyết định kiếm xem thử:

“Chim nhỏ, gấu con, ngoài một chút, các ở nhà đừng nhé.”.

“Két?”.

“Ú ú!”.

Nói xong, Lâm Thiên Du chỉnh góc bạt leo lên đồi tìm.

tìm khắp nơi gặp báo đầu tiên nhưng thấy bóng dáng.

Liệu nó săn về ?

thời tiết, báo chắc chắn cũng sắp mưa.

Con mèo ghét nước sẽ tìm nơi trú mưa, hoặc cây, để dính nước nhiều.

Lâm Thiên Du vòng một vòng nhưng thấy, thêm vài tiếng sấm, cô đoán:

“Có vẻ báo vẫn về.”

“Mình về .”

Lâm Thiên Du vẫn lo cho báo. Đang phân vân nên tranh thủ trời mưa xa hơn tìm .

Sau đó, bước lên đồi cao, cô thấy báo kéo cả xác một con hươu về phía cửa nhà .

Lâm Thiên Du mở to mắt, tìm hoài ngờ gặp ngay cửa, cô liền vẫy tay gọi:

“Anh báo!”.

Tai báo giật giật, thấy cô về liền nhả con mồi , l.i.ế.m môi .

“Khoan! Đừng . Có vẻ như sắp mưa , cơn mưa thể kéo dài vài ngày. Nếu chỗ trú mưa thì tạm lánh ở nhà cũng .”

Nói Lâm Thiên Du chỉ căn hang che kín cẩn thận bởi tấm bạt.

Báo l.i.ế.m môi, phản ứng gì.

Lúc Lâm Thiên Du tới, bắt chéo chân mặt nó.

Có vẻ khuyên bảo báo một chút.

“Mưa to như bây giờ, giữa đường trút xuống thì lông của ướt hết cả. Trong nhà đồ ăn, nước uống, còn thể chải lông nữa. Gấu con thích chải lông đấy.”

Từ khi dùng đồ đổi với đạo diễn lấy cái lược lớn, cứ mấy ngày là chải cho gấu con một .

Nó thích sạch sẽ thích lông xù nên chạy bông bông trông dễ thương.

Tai báo giật giật, cúi xuống l.i.ế.m vuốt, vẻ hứng thú gì với những thứ đó.

Thấy gió tăng dần, Lâm Thiên Du giang tay ôm c.h.ặ.t lấy nó:

“Nào, về với , trong hang rộng lắm.”

Báo ôm đúng lúc, hai tai lập tức rụt về đầu, gầm lên với Lâm Thiên Du:

“Gầm!”.

Lâm Thiên Du mỉm :

“Muốn c.ắ.n ?”.

“Gầm!”

Báo kìm mở toang hàm răng với cô.

Lâm Thiên Du bình thản đưa cẳng tay miệng nó.

Báo: “?”

Nó há to mồm rít lên đe dọa nhưng chợt đơ .

 

Loading...