Sau khi đặt xong, Lâm Thiên Du vẫn hỏi báo một câu:
“Nào, Hoa Hoa thích ?”
Báo liếc cô nghiêng tự l.i.ế.m lông.
“Này Hoa Hoa, qua đây gần một chút.”
Lâm Thiên Du vỗ vỗ trống giữa hai
“Úp sấp xuống là .”
Báo phớt lờ, như thấy.
đôi tai sang, vẻ như rõ thôi chứ thực đang lắng từng tiếng.
Lâm Thiên Du vỗ đệm thêm cái nữa:
“Thật sự qua ?”.
Báo chỉ để cho cô cái gáy lông xù đầy kiêu ngạo.
Tuy nhiên...
Lâm Thiên Du cúi xuống, lúc nào đuôi báo quấn quanh cổ tay cô, uyển chuyển quấn một vòng thò đuôi phất phơ hứng thú.
[Á á á, con báo đáng yêu là đỉnh của đỉnh !!!]
[Hoa Hoa đừng bộ nữa, đuôi bán , tai cũng bán cả cái gáy .]
[Haha cứu với, mèo to tính cách bộ khiến thích, quan tâm đến phản kháng của nó, sẽ ghì c.h.ặ.t c.h.â.n nó xuống mà l.i.ế.m bụng, một ngày nhéo trọc một con!]
[Đ.M thật, thể bình thường ? Ai sờ nổi báo chứ? Vậy rủ cả với, càng đông càng vui.]
Lâm Thiên Du khóe miệng nhếch lên, cố nén bằng cách ho nhẹ nhưng vẫn giấu , với tay nắm lấy đuôi báo vuốt ve.
Sờ khác cảm giác so với lông gấu.
Một tay vuốt đuôi báo, một tay xoa đầu gấu.
Lâm Thiên Du thầm nghĩ, quả thực cảm giác giống , nhưng đều mềm mại!
Đại bàng đuôi đỏ cuộn trong lòng cô, đưa mặt cọ cọ cổ Lâm Thiên Du gục đầu lòng cô tiếp tục ngủ.
Bên ngoài mưa càng lúc càng to, dấu hiệu dừng .
Những giọt mưa đập lên tấm bạt phát âm thanh rầm rập ngừng, lạnh giá xuyên qua khe hở nhưng thể xâm nhập trong hang.
Lâm Thiên Du vây giữa những con vật lông xù, thở dài:
“Đây chính là thiên đường mà.”
là cuộc sống tiên cảnh!
Không gì cả, chỉ đùa nghịch cùng mấy con thú cưng, Lâm Thiên Du thể chơi cả ngày.
Khóe miệng như kẹp c.h.ặ.t, hạ xuống .
Chơi đến nửa đêm, Lâm Thiên Du cảm thấy buồn ngủ nên dậy đ.á.n.h răng rửa mặt, vén bạt xem tình hình mưa thế nào.
Mưa thật to, chỉ trong chốc lát mà sân dấu hiệu ngập nước.
Địa thế rừng mưa đặc biệt nên thường úng, nhưng nếu mưa lớn kéo dài vài ngày dừng thì mực nước sông thể dâng cao, cũng nguy cơ lũ quét.
Tuy nhiên đạo diễn sắp xếp chương trình livestream thời điểm chắc chắn cũng cân nhắc rủi ro .
Mới thả tấm bạt xuống, vai cô chợt nặng thêm, Lâm Thiên Du ngẩng lên, đại bàng đuôi đỏ thu cánh .
Cô vuốt lông đại bàng đuôi đỏ, đầu thì gấu và báo ngủ say. Cô hạ giọng hỏi:
“Sao thức ?”.
Đại bàng đuôi đỏ cũng kêu nhẹ:
“Chíp...”
Lâm Thiên Du khúc khích:
“Đi ngủ thôi.”
khi ngủ còn một việc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-106.html.]
Lâm Thiên Du thiết livestream, vẫy tay:
“Tắt màn hình nhé, ngủ ngon.”
Những fan mong chờ xem cô và các con vật ngủ chung cùng: [???]
[Quá sớm để tạm biệt , nên vội vàng thế chứ!]
Thông thường buổi tối Lâm Thiên Du tắt phòng, cứ cố định camera lên để live cảnh rừng mưa.
Ngoài động vật, thực vật quý hiếm trong rừng cũng mắt.
trong hang chật hẹp, nếu cứ mở sẽ live cả khi ngủ nữa.
Hơn nữa bên ngoài còn mưa, ghi hình gì.
Suy tính , tạm thời tắt phòng là hợp lý nhất.
Chưa kịp bình luận gì, Lâm Thiên Du tháo đồng hồ đeo đặt cạnh gối.
Camera tường tối om.
Lâm Thiên Du xuống đệm, đại bàng đuôi đỏ bay về tổ kiểm tra đậu đầu cô.
Sát bên gấu con, cô còn tiếng ngáy nhỏ xíu.
Thanh Thiên
Tiếng ngáy của gấu trầm và lớn như bình thường mà khẽ và nhẹ, lẫn tiếng mưa, thật sự thư giãn.
Lâm Thiên Du nghĩ, những file âm thanh giúp ngủ mạng chắc cũng tương tự thế .
Ở nhiệt độ trong hang, cô dùng túi ngủ đệm và gối, chăn thì cần, xung quanh đều là nguồn ấm tự nhiên.
Lâm Thiên Du lăn , thấy báo lưng vẻ ngủ say nhưng đuôi nó chỉ mới xuống đặt lên chân cô.
Có lẽ là giả vờ nhắm mắt?
Dù mèo hoang khi săn chủ yếu là tắm nắng và ngủ, giai đoạn ngủ nhẹ và ngủ sâu. Nếu no bụng săn mồi, chúng thể ngủ cả ngày lẫn đêm.
Cô chọc chọc đầu báo, xuyên hẳn một lỗ tròn lớp lông mềm mại.
Chạm nhẹ đầu và lưng, tay ngừng vuốt ve nhưng báo chỉ đu đưa đuôi, vẫn chẳng ý định thức dậy.
Lâm Thiên Du sửa lớp lông bù xù, khẽ :
“Chúc ngủ ngon.”
Rồi nhắm mắt .
Tiếng mưa ngoài cửa khiến thời gian khi ngủ dường như dài hơn.
Cửa rèm chắn nước, nếu sân phía ngấm nước từ từ thì cần xây thêm lớp bạt chắn.
Cũng con hươu bên ngoài chịu đựng đến sáng mai nữa.
Mà còn...
Im lặng là các ý nghĩ tuôn trào dứt.
Dòng suy nghĩ gián đoạn, Lâm Thiên Du hình như cảm nhận nguồn ấm áp.
Báo vốn lưng với cô giờ tiến gần, l.i.ế.m nhẹ lên má cô.
“?”
Lâm Thiên Du mở mắt vô thức, hối hận vì mở mắt gì.
Trong bóng tối cô rõ biểu cảm của báo, nhưng với nó thì thể thấy rõ thứ.
lúc Lâm Thiên Du nghĩ báo sẽ xù lông lên, gầm gừ , đuôi đập đập xuống đất tỏ vẻ giận dỗi... Thì bước tiếp theo, móng vuốt báo đặt lên mặt cô.
Che khuất tầm luôn, thấy thì gì hết.
“......”
Trong bóng tối hang động, vang lên một tiếng khú khích nho nhỏ.
Dễ thương thật đấy.