Sau khi nói chuyện với động vật hoang dã trên show thực tế tôi nổi tiếng rồi! - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-03-10 20:28:35
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa kéo dài thật lâu.

Trong phòng phát trực tiếp đen ngòm, thể thấy gì ngoài những âm thanh rõ và tiếng mưa rơi.

xem vẫn tăng dần, hề giảm bớt.

thấy hình ảnh, họ vẫn để trang web mở để thông báo ngay lập tức khi hình trở .

Trong hang tối om, Lâm Thiên Du cũng bây giờ là mấy giờ.

Trời vẫn đổ mưa nên cô vội dậy, ôm lấy báo hoa đang ngủ lòng, cúi xuống hôn lên trán nó.

Giấc ngủ quấy rầy khiến báo hoa lười nhác mở mắt l.i.ế.m lên trán cô tiếp tục ngủ.

Lâm Thiên Du nhẹ giọng chào nó:

"Chào buổi sáng Hoa Hoa".

"Gầm..."

"Mấy giờ nhỉ?"

Cô xoa xoa giữa hai chân mày với tay lấy đồng hồ cạnh gối.

"Sao hai giờ chiều ?"

Không lạ cô đang thấy đói bụng.

Không ngờ cô ngủ li bì thế.

Được ngủ ngon nên Lâm Thiên Du cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Cô dậy phục hồi hình ảnh phát trực tiếp:

"Chào buổi sáng . Như các bạn thấy, bên ngoài vẫn đang mưa nên chắc hôm nay hoạt động ngoài trời ."

[Ây da da ôm báo hoa trộm như thế , bọn sờ thì thôi , giờ cô còn cho nữa !]

[Mình xem một đêm thôi mà, xin hỏi cô ôm con báo hoa lòng kiểu gì ???]

Phòng trực tiếp chế độ đêm nên lo hình ảnh khó trong hang tối.

"Ôm lòng kiểu ."

Lâm Thiên Du xuống cạnh báo hoa, vuốt lên má nó lướt ngón tay qua râu của nó

"Dễ thương đúng ?"

Nói dứt, ngón tay Lâm Thiên Du khựng khi thấy một sợi râu báo hoa hiểu từ lúc nào rụng, đang tay .

"Hả?"

Cái... cái gì thế ?

Mặc dù giật râu nhưng việc sợi râu bí ẩn xuất hiện tay cũng khó lý giải lắm.

Lúc báo hoa cũng mở mắt , tay cô vẻ mặt cô đang đeo.

Lâm Thiên Du híp mắt, cắm sợi râu lông nó

"Vô ý, vô ý."

Thanh Thiên

Sợi râu mắc trong lông vững, khi Lâm Thiên Du buông tay nó nghiêng nghiêng rớt mất tiêu.

Báo hoa hắt xì một cái, vẻ quan tâm lắm đến sợi râu .

Chú mèo lớn lười biếng dậy lắc lông xuống một tư thế khác.

- Lại lưng về phía Lâm Thiên Du.

để tâm việc đó, thậm chí còn tận dụng tư thế đó để ôm nó từ phía , vòng hai cánh tay qua cổ báo hoa.

Cổ là vùng nhạy cảm ở động vật. Ngay cả ch.ó cưng nhà tin tưởng , cũng để bạn chạm cổ, nhưng con báo hoa phản ứng gì khi ôm cổ, như thể nó ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-107.html.]

... chắc báo hoa nào thể ngủ trong vòng 3 giây khi lộn .

Nghĩ , Lâm Thiên Du cong mắt khúc khích. Cô kéo gối gần hơn, đặt cả cằm lên đầu báo hoa, ôm nó lòng.

"Nhìn , bàn chân của Hoa Hoa hồng hồng."

Lâm Thiên Du cầm bàn chân của báo hoa lên, máy tự động lấy nét.

Trong lúc cầm bàn chân nó, Lâm Thiên Du còn nhéo nhéo

"Siêu mềm."

[!!!]

[To quá cái bàn chân! Sao hít nó ?! Cô ý chí gì ?!]

Ôm báo hoa, Lâm Thiên Du thong thả :

"Hôm qua hít . Siêu mềm, còn mùi cỏ xanh nữa."

Báo hoa sạch sẽ, chính xác hơn là loài mèo chung thích để cơ thể bẩn thỉu.

Lâm Thiên Du vuốt ve cổ báo hoa, uốn cong ngón tay chải lông nó, lẩm bẩm:

"Hôm nay ăn gì nhỉ?"

Mấy ngày đầu còn thức ăn tươi để ăn, về chỉ còn ăn khô.

Nghĩ , Lâm Thiên Du dậy ngoài nhóm lửa.

Tấm bạt chống thấm giữ c.h.ặ.t cho nước thấm qua mép.

Chỉ là do gió thổi phần phập phồng, mưa đổ ào ào như ném nước tấm bạt, trông ghê rợn thật.

Sau khi lửa cháy, ngoài ấm hơn nhiều.

Lâm Thiên Du lục tìm củi bếp, bỏ thêm cỏ khô và lá khô đốt thêm.

"Xào món rau, hầm gà nấm."

Cô đun nước trong nồi . Rau chín nhanh nên thể xào khi canh gà nấm chín cũng muộn.

Dẻ bóc và khoai mì rửa sạch đặt tảng đá cạnh nồi.

Lâm Thiên Du đậy nồi cắt thịt gà.

"Trước thường để một ít bắp ngô, khoai lang nướng ăn. Lần đầu nướng khoai mì."

Khoai mì chất độc nên nướng chín mới ăn .

trong rừng mưa tìm bắp hoặc khoai lang nên khoai mì là một trong những thực phẩm chính thích hợp nhất.

Mấy ngày nay Lâm Thiên Du ăn tinh bột, cô lật qua lật khoai mì, thể tưởng tượng vị mềm dẻo khi ăn.

[Cô chơi đấy, nhà trú ẩn bên cạnh đổ sập hết , mấy chui rúc một cái lều trông t.h.ả.m hại quá.]

[Chắc cũng sớm gục mất thôi. Mặt đất ướt hết, túi ngủ cũng ngủ ngon, chút cỏ khô đủ lâu.]

[Tin mới nhất - họ bắt đầu cãi .]

Lâm Thiên Du đậy vung nồi:

"Nhà trú ẩn sụp ? Đạo diễn quản ?"

Dừng một chút, cô hỏi tiếp:

"Mưa to thế , lều chịu nổi ?"

[Đạo diễn tháo lều của căn cứ từ lâu, cùng đoàn phim chuyển về khu biệt thự chờ mưa tạnh.]

Lâm Thiên Du: "..."

 

Loading...