Nghĩ kĩ , Lâm Thiên Du vẻ giải nhất của show là gì. Cô chỉ đơn thuần là nghỉ mát thôi.
Show mới qua nửa chặng đường, hai rút lui nhưng vẫn còn một khách mời tới.
Nếu cơn mưa còn kéo dài, bỏ cuộc chắc chắn còn tăng.
Lâm Thiên Du trong nhà một hồi, cảm thấy mỏi lưng quá nổi nên ngoài cắt thịt hươu, tự tìm việc cho đỡ buồn.
[Con hươu to bằng báo hoa nhỉ. ]
[Báo hoa giỏi thật đấy, cô thể khi nó săn ? ( chủ yếu xem thôi)]
"Báo hoa săn... theo kịp ."
Lâm Thiên Du trả lời bất lực.
"Ngay cả cho thiết livestream tự động theo sát, báo hoa cũng thể thoát khỏi tầm , huống hồ là ."
Thanh Thiên
Tuy nhiên, vì fan xem nên cô vẫn :
"Có cơ hội sẽ cho các bạn xem."
Nói cô cầm d.a.o cắt thịt, đột nhiên nhớ điều gì, lấy một xô nước.
Nếu cắt thịt trong nhà thì đó dọn sạch ngay.
May mà trời đang mưa to, m.á.u chảy ngoài cũng rửa sạch.
Sau khi tạt nước xong đầu , Lâm Thiên Du thấy một bàn chân nhô từ khe cửa.
À , nửa bàn chân thôi vì khe cửa nhỏ, chỉ nhô phần thôi.
Cô đặt xô nước xuống, lặng lẽ tới vuốt ve bàn chân.
Báo hoa bên trong vẻ giật , nhanh nhẹn rút chân về dán mắt khe ngoài.
"Chào nhé."
Lâm Thiên Du vui vẻ chào nó.
Báo hoa cào cào cửa ngoài.
"Sao thế? Anh cũng săn ?"
Cô mở cửa, cúi xuống ôm cổ nó khống chế .
"Trời mưa thế thì đừng ngoài nữa."
Báo hoa hoang dã thường tránh mưa để lông khỏi ướt.
bây giờ Hoa Hoa săn, lẽ là thấy cô cắt thịt nên tưởng cô đói thiếu đồ ăn nên mới ngoài kiếm.
"Gầm!"
Tiếng kêu của Hoa Hoa chứng thực suy đoán của Lâm Thiên Du.
Cô ôm nó dắt trong, vỗ vỗ đuôi an ủi:
"Thôi nghỉ ngơi , là mèo lớn , nhiệm vụ hôm nay là ngủ đủ 10 tiếng đó."
Thấy nó chịu , Lâm Thiên Du quyết định ôm ghì lấy hai chân kéo nó lên.
- cô ôm báo hoa trong lòng, hai chân vẫn mặt đất.
Cho đến khi Lâm Thiên Du giơ tay lên đầu thì báo hoa vẫn rời mặt đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-111.html.]
Hơn là Lâm Thiên Du nhấc bổng lên, nó giống như tự thẳng lên .
"..."
[Động vật họ mèo đều là chất lỏng cả (khẳng định).]
[Haha kéo dài thế mà vẫn tới giới hạn . ]
[Tuy Hoa Hoa ngoan nhưng cảnh vẫn sợ nó đột nhiên hạ đầu c.ắ.n chị một phát. Dù nó vẫn là thú dữ hoang dã, tâm trạng đổi.]
[Tin , bầy lông xù bên cạnh chị tinh thần định hơn nhiều so với một .]
Nhìn báo hoa thẳng cao hơn nửa cái đầu nhưng vẫn rời mặt đất, Lâm Thiên Du chớp mắt ngạc nhiên:
"To quá nhỉ."
Thường thẳng nó cũng cao hơn cô một chút thôi, cảm giác to lớn như bây giờ.
Có vẻ báo hoa hiểu cô đang gì nhưng những vuốt ve vai vẫn hề nhúc nhích, ngoan ngoãn cô.
Ánh mắt ngây thơ khiến Lâm Thiên Du mềm lòng ôm nó mà vuốt ve từ đầu tới đuôi.
Cô lợi dụng lúc nó để ý mà sờ nắn bụng.
Lông bụng cùng màu lông nhưng mềm mại hơn, sờ thích quá nên sờ thêm nữa.
"Gầm!"
Báo hoa nghiêng đầu, đến bây giờ mới phản ứng gầm lên với cô.
Lâm Thiên Du quen với phản ứng giả bộ hung dữ của Hoa Hoa, cô đẩy nó trong, vỗ vỗ đuôi:
"Các chơi nhé, xẻ xong thịt là ngay."
Để thịt ngoài lâu quá dễ hỏng mất.
Những miếng thịt cần chế biến gì, chỉ cần lột hết xương to bên trong, thể dùng que nhai.
Làm thịt khô tự phơi cho những con thú dữ nhai cũng khả thi, vẫn dựa xương lớn.
Xong xuôi, cô để thịt trong lá cây ở góc nhà.
Lâm Thiên Du còn cắt riêng một ít thịt với xương lớn đem , như nếu đói hoặc nhàm chán thì thể nhai tới.
Quay phòng trong, nước mật ong của gấu con cạn, nó say sưa l.i.ế.m cái bát.
"Gấu nhỏ đây, chải lông cho."
Lâm Thiên Du lấy cái lược lớn bằng sắt, bền hơn nhựa.
Có hai lớp răng, một rộng một hẹp, chải một là lông xù sẽ thẳng tắp.
Trước đây cô từng chải lông gấu đen , gấu con cũng thích lắm.
Thấy cô cầm lược, nó liền bỏ cái bát cạn và kêu lên hào hứng.
Lâm Thiên Du đẩy nhẹ, gấu con ngã phịch xuống đất.
Cô nhíu mày , bóp bụng nó:
"Toàn thịt thịt."
"Gầm!" Gấu con giơ chân phản đối.
Là lông chứ!