“Vừa ... đó là giọng của chị Du ?”
Hàng Tư Tư ngẩn ngơ bóng dáng báo hoa nhảy qua gốc cây đổ, biến mất trong bụi cỏ nháy mắt.
Quách Ngạn Bằng mặt mũi tái nhợt, nhưng cũng nhận , Lâm Thiên Du dường như cứu họ thêm một một cách vô tình
"."
Ấn Hữu Lâm khẽ :
"M.ẹ ki.ếp, ngay cả báo hoa cũng lời cô ."
So với gấu đen và đại bàng đuôi đỏ, tính khí báo hoa thể xem là tồi tệ nhất, thiện, ý thức lãnh thổ cao, dung thứ kẻ xâm nhập vùng đất của nó.
Vì những kẻ đó về sẽ là con mồi của nó.
ngược báo hoa kén chọn bắt con mồi to đùng mang về tặng.
Ấn Hữu Lâm xoa xoa chân mày, khỏi nghĩ, Lâm Thiên Du thật khiến bất ngờ.
An Lan Thanh lưng , mái tóc ướt sũng dính trán che đôi mắt tối tăm, nắm tay c.h.ặ.t đến mức móng tay cắm sâu da mà cảm thấy đau, hàm răng nghiến c.h.ặ.t.
Tại ...
Lâm Thiên Du tại !
Bọn họ loay hoay chạy mưa, còn Lâm Thiên Du cần gì, chỉ ở trong hang đá là báo hoa đem thức ăn đến tặng.
Con cừu to như đủ cho bốn thành viên nhóm ăn hai bữa, Lâm Thiên Du tại vận may đến thế!
Lòng ghen tị của An Lan Thanh bắt đầu nhức nhối, giống như d.a.o cùn cắt , đe dọa đến tính mạng nhưng đau đến mức nôn m.á.u.
Quách Ngạn Bằng chú ý thấy sắc mặt cô khác thường liền hỏi:
Thanh Thiên
"Lan Thanh, em chứ?"
Anh đưa tay lên sờ trán cô .
An Lan Thanh đột nhiên lùi nửa bước, tách cách giữa hai .
Bàn tay Quách Ngạn Bằng chỉ nắm khí, đành thu , khá là lúng túng.
An Lan Thanh , nắm lấy tay hạ xuống:
" Em , chỉ thấy lạnh thôi, thể cảm lạnh , đừng lây sang ."
Cô đưa lý do từ chối sự đụng chạm của Quách Ngạn Bằng là lo cho sức khỏe của .
Quách Ngạn Bằng cũng nghĩ nhiều, chỉ :
"Vậy mau tìm hang động để nhóm lửa sưởi ấm và uống t.h.u.ố.c ."
An Lan Thanh:
"Ừ."
Nói xong, Quách Ngạn Bằng sang Hàng Tư Tư.
Thấy thế Hàng Tư Tư lập tức theo hướng báo hoa chạy :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-114.html.]
" hái trái cây rừng đây, hai cứ tìm hang ."
Đùa , còn cô đóng vai tấm bia cho bọn họ hả?
Trong rừng mưa, hầu như lối , tất cả đều nhờ phía dẫm dẫm từng bước một mới thể tiếp, thêm nữa mưa xong, đất lầy lội khó lắm.
Giả sử con rắn độc nào chui từ bụi cỏ, còn kịp phản ứng.
Quách Ngạn Bằng miệng thì là nam nhi để dẫm đường, nhưng chân đau, còn chậm nữa, còn dìu An Lan Thanh.
Như tốc độ sẽ chậm hẳn.
Hàng Tư Tư và Ấn Hữu Lâm cùng bọn họ dầm mưa, mưa to mờ tầm , rảnh rỗi để tâm đến cái thể diện nhỏ nhen của Quách Ngạn Bằng, quả thật nếu chính cảm lạnh thì tổn thương là của chính .
Vậy nên hai cứ cầm gậy gõ đất từng bước.
Lúc Quách Ngạn Bằng lo cho An Lan Thanh nên giả bộ họ dẫm đường ?
Dù trời tạnh, mệt quá, Hàng Tư Tư đầu hái trái cây luôn.
Ấn Hữu Lâm cũng hai lời cứ thế theo, mỗi một ngả cũng .
Quách Ngạn Bằng há hốc mồm:
"Này, chỗ ở vẫn mà, mấy thiếu cái ăn ?"
Ấn Hữu Lâm liếc một cái:
"Tất nhiên là thiếu , bởi vì ai để dành nấm nướng cho chúng cả."
Từ đêm qua tới giờ gần như ăn uống gì, môi khô rang .
Quách Ngạn Bằng sặc một cái:
"Các còn nấm nướng mà đói đến xin , cho."
Trước thái độ hào phóng giả tạo , Ấn Hữu Lâm chỉ trừ:
"Cứ giữ lấy mà ăn ."
Thấy An Lan Thanh mất thể diện, Quách Ngạn Bằng tức giận liền chỉ tay định mắng.
An Lan Thanh cảm thấy hổ vô cùng, ấn tay xuống, cúi đầu bước :
"Đi thôi, tìm chỗ trú mưa , trái cây rừng ở chẳng , cần chen chúc phiền khác."
"Cứ đợi đấy."
Quách Ngạn Bằng đỡ An Lan Thanh leo dốc ném câu đe dọa.
[......Trước giờ để ý hai đứa vô liêm sỉ thế cơ đấy.]
[Bắt khách mời khác dẫm đường tự ôm trốn lưng, chơi mà coi khác như đầy tớ ?]
[Xin vì từng ủng hộ Quách Ngạn Bằng.]
[An Lan Thanh thật đúng là bông hoa liễu yếu đuối, giả vờ đau ốm để câu khách mời. Hiện tại thể yêu cầu #AnLanThanhRờiKhỏiHoangDã ?]
[Người yếu đuối thực sự thăng hoa showbiz, kẻ giả vờ yếu ớt phơi ngoài hoang dã ba ngày chỉ ăn hai bữa.]