Ở ngoài lâu quá, những chú nhóc trong nhà bắt đầu im yên.
Lúc nãy vì Hàng Tư Tư nên Lâm Thiên Du mới đóng cửa , giờ chỉ còn hai thôi nên cô mở toang cửa.
Báo hoa là con đầu tiên bước ngoài.
Gấu đen từng đến căn cứ cũ của bọn họ nên lẽ vẫn còn nhớ mấy .
Còn Đại bàng đuôi đỏ thì thèm liếc bọn họ lấy nửa cái mắt, cứ cúi đầu cọ cọ mặt má Lâm Thiên Du.
Lúc , An Lan Thanh gì cho nữa.
Trái tim cô đầy hối hận, chọn tham gia show cùng Quách Ngạn Bằng chứ.
Đối diện ánh mắt khó chịu của Báo hoa, An Lan Thanh hình một lúc :
“Xin , vì cô đổi nên thôi .”
“Không cần xin !”
Quách Ngạn Bằng phẩy tay: “Chỉ là mấy miếng thịt thôi mà, ngoài bắt thú về, chẳng cần nhờ vả cô .”
Vẻ giả tạo mặt An Lan Thanh rốt cuộc tan biến .
Cô nhắm mắt , buồn lời tạm biệt, bỏ luôn.
Lâm Thiên Du nhún vai:
“ khá thích thái độ huênh hoang hách dịch của đấy, cứ tưởng là vua chúa gì cơ .”
[Haha chị Thiên Du bây giờ mắng gu thật đấy.]
[Trên mặt khen ngợi nhưng thực chất thẳng mặt luôn á. Hay quá ha!]
[@Quách Ngạn Bằng Đề nghị copy câu dán tiểu sử , hợp với đấy.]
Thanh Thiên
[C.h.ế.t tiệt, tớ thích loại đàn ông như thế nhỉ, bắt đầu nghi ngờ gu của .]
Quách Ngạn Bằng vẫn chịu dừng , vươn tay kéo An Lan Thanh, chuẩn thêm gì đó.
Báo hoa rảo bước đến mặt Lâm Thiên Du, nhíu mắt , “Rống!” Tiếng gầm thấp khiến Quách Ngạn Bằng sững .
Anh há há miệng nhưng thốt nổi lời, cổ họng như tắc nghẽn.
Cuối cùng, Quách Ngạn Bằng cũng chỉ cầm cái ba lô lên, dám thêm gì lủi luôn.
Ngoài hang động, thấy An Lan Thanh mưa.
Đôi mắt Quách Ngạn Bằng sáng lên:
“An Thanh, em đợi ?”
An Lan Thanh mưa nửa ngày nhưng vẫn thể bình tĩnh .
Cô tán cây, tóc và quần áo ướt đẫm nhưng hề mất vẻ mỏng manh mong manh.
“Chúng đến là để đổi đồ, cố ý khiêu khích Lâm Thiên Du? Sao thể t.ử tế hơn chút nào?”
“Anh... chỉ sự thật thôi. Anh cũng là vì em cơ mà.”
“ cần lo lắng cho ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-noi-chuyen-voi-dong-vat-hoang-da-tren-show-thuc-te-toi-noi-tieng-roi-zvtq/chuong-118.html.]
An Lan Thanh nhăn mặt, thằng ngốc.
Bị An Lan Thanh mắng như , Quách Ngạn Bằng ngơ ngác, đôi mắt thoáng chốc mất hồn.
Nhận phản ứng của , An Lan Thanh cũng hạ giọng:
“Em chỉ cảm thấy cách hành xử của , gần đây quá nhiều c.h.ử.i , em thấy tội nên nhắc giảm bớt cái .”
Quách Ngạn Bằng:
“Không , quan tâm những lời đó. Dù cho c.h.ử.i thì cũng ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của .”
An Lan Thanh càng thêm tức tối và chán nản. Im lặng một lúc chỉ :
“...Thôi, về .”
“Ừ.”
……
Cơn mưa kéo dài 5 ngày.
Gần giống như dự đoán của Lâm Thiên Du.
Mực nước sông phía hang động giữ ở mức nguy hiểm.
Những giọt nước đọng lá cây chảy dài theo rìa lá rơi lộp bộp xuống đất.
Một giọt lạnh buốt rơi lên cánh tay Lâm Thiên Du, cô phủi nhẹ cúi xuống treo thêm hai khúc thịt lên giàn phơi.
Sau cơn mưa lớn, bộ hang động đều ẩm ướt.
Nhân lúc nắng, Lâm Thiên Du mang quần áo, túi ngủ và da cừu trải sàn phơi.
Cô sẽ ăn một loài thú bắt về, chỉ ăn những con trong bảng xếp hạng và những con do đoàn phim thả .
Có thể do săn mồi quá chọn lọc, nên cả bầy thú cưng đều nhận điều đó.
Gần đây, chúng thường nhắm tới cừu và lợn, kích cỡ lớn, nhiều thịt, và cũng là những con Lâm Thiên Du sẽ ăn.
Do , lông cừu tích lũy quá nhiều trong hang đến mức thể trải kín cả gian, vẫn còn thừa.
Lâm Thiên Du thu gom tất cả , định rảnh rỗi sẽ một phụ kiện như nơ, bướm, hoa đan bằng len.
Đại bàng đuôi đỏ thích vòng hoa nhưng dù tinh xảo đến thì cũng bền, khác với dệt len, miễn hỏng bên ngoài thì thể giữ mãi.
“Hình như bên sông chuyện gì ồn ào lắm.”
Lâm Thiên Du treo xong thịt, hỏi:
“Đi xem thử ?”
[Đi!!! Tìm hoa hoa!]
[Hoa hoa săn ở khu đó , nó sẽ ở trong lãnh thổ của , gặp hoa hoa thì lên chứ. Đi tìm Gấu con thôi.]
“Được.”
Lâm Thiên Du mang theo chim non, thẳng tiến về phía sông.