Chuỗi ba câu hỏi truy vấn của Tề Độ Thành khiến những ở phòng Giám thị đều ngẩn . Sau đó họ nhớ , lúc tìm đến Lý Vân Phong dường như họ từng nghĩ đến việc kiểm tra lai lịch đối phương. Chỉ nghĩ rằng giá cao, cần mời tận xa xôi, nên mới cho ...
Lý Vân Phong thấy rơi suy nghĩ, lập tức cuống lên : “Tề Độ Thành, bớt nhảm ở đây !”
Tề Độ Thành tỏ vẻ vô tội: “Em nhảm , đại sư, những thứ em nếu đại sư đều thì cuống lên gì?”
Lý Vân Phong: “...!!”
Sau đó Tề Độ Thành phòng Giám thị đang ngẩn ngơ, chậm rãi : “Thưa thầy, nếu thầy tìm giúp đỡ thì cũng nên tìm chuyên nghiệp chứ ạ. Tại mời Cao công của đạo quán? Là vì thích ?”
“Cao công đắt và khó mời lắm chứ…” Một giáo viên trẻ bên cạnh lên tiếng. Ngay đó Chủ nhiệm phòng Giám thị lườm một cái cháy mặt!
Tề Độ Thành kinh ngạc : “Ái chà, hóa là vì tiền ! cũng thể tìm hàng “ba ”, chứng chỉ, bảo lãnh, danh tiếng như , chuyện thì mất mặt Nam Đại lắm, thầy thấy đúng , thầy Hiệu trưởng?”
“...”
Lúc mới nhớ còn Hiệu trưởng ở đây. Còn cái vẻ mặt giả vờ kinh ngạc của Tề Độ Thành khiến tức đến nghiến răng nghiến lợi!
Cái tên cũng quá đáng ghét !!
“Nói nhiều như , cũng phủ nhận việc tòa nhà cũ do nhúng tay !” Lý Vân Phong , “Việc đủ để khai trừ !”
Tề Độ Thành ông , bình thản đáp: “Ông đừng vội, sẽ khiến ông tâm phục khẩu phục ngay bây giờ.”
Cậu Chủ nhiệm phòng Giám thị : “Thưa thầy, thầy mời nổi Cao công cũng , em thể giúp thầy tìm đấy.”
“Cái... cái gì?” Mọi nhất thời phản ứng kịp.
Sau đó thấy Tề Độ Thành cúi đầu bấm một điện thoại : “Là đây, thể đến Nam Đại một chuyến ? Vị trí gửi cho , nhanh lên nhé.”
Tề Độ Thành cúp điện thoại : “Nếu thầy tình hình tòa nhà cũ là thế nào, thì hãy để chuyên nghiệp đến giải đáp cho thầy.”
Lúc Hiệu trưởng cũng thong thả lên tiếng: “Vậy thì cứ đợi xem .”
Không lâu , cửa phòng Giám thị vang lên hai tiếng gõ.
Mở cửa xem, bên ngoài là một đàn ông trẻ tuổi mặc đạo bào. Phương Tu Minh nhận điện thoại của Tề Độ Thành liền đến ngay. Sau khi phòng, liền hỏi: “Đạo hữu, tìm đến đây gì thế?”
Tình hình trông giống như đang đàm đạo đạo pháp cho lắm. Tề Độ Thành liền giới thiệu với : “Giới thiệu với , đây là đạo trưởng của Thanh Phong Quan, Cao công trẻ tuổi nhất, Phương Tu Minh, Phương đạo trưởng.”
“...!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-108.html.]
Tề Độ Thành mở lời, biểu cảm của ít vỡ vụn! Thanh Phong Quan! Khái niệm đó là gì chứ? Đó là một trong những đạo quán nổi tiếng nhất Nam Thành, phí mặt của Cao công trong đó đều tính bằng trăm vạn tệ, hơn nữa cực kỳ khó mời!
Mà Tề Độ Thành chỉ cần một cú điện thoại gọi đạo trưởng của Thanh Phong Quan đến! Lại còn là Cao công trẻ tuổi nhất!
Tính thì chẳng khác nào mời cả t.ử chân truyền của Chưởng môn đến!!
Phương Tu Minh gãi gãi đầu : “Đạo hữu khách khí quá, so với còn cần học hỏi nhiều.”
Truyện của -Gió-
Lời thốt , ánh mắt Tề Độ Thành đổi nữa.
Tề Độ Thành nhiều mà bảo: “Nếu các cảm thấy lập trận hủy hoại khí vận của Nam Đại thì hãy đưa bằng chứng . Hoặc là để Phương đạo trưởng đích tay điều tra giúp các một chút?”
“Chuyện …” Các thầy cô mặt đều nghẹn lời, nhất thời nên phản ứng . Ánh mắt đổ dồn Lý Vân Phong.
Lý Vân Phong: “...”
Phương Tu Minh lúc gọi đến vốn còn ngơ ngác, nhưng Tề Độ Thành thì nhanh ch.óng phản ứng kịp, kích động : “Nói gì lạ ! Tề đạo hữu là thiên phú đạo thuật cao nhất mà từng gặp! Cậu một lòng hướng đạo, nội tâm chân thành, thể chuyện hủy hoại khí vận của một phương !”
“Vu khống, tuyệt đối là vu khống! Rốt cuộc là ai tung tin đồn nhảm!”
Mọi về phía Lý Vân Phong, Phương Tu Minh gắt gỏng: “Còn ông là từ tới? Trong Hiệp hội Đạo giáo từng thấy mặt ông bao giờ! thấy ông mới chính là kẻ tâm địa bất chính đấy!”
Câu thực sự chọc đúng t.ử huyệt của Lý Vân Phong. Ông nhất thời lúng túng chôn chân tại chỗ, đại não xoay chuyển cực nhanh tìm cách diễn đạt. lúc , Tề Độ Thành lên tiếng: “Lý Vân Phong, đây ông giả danh đại sư khí công vạch trần, ông ghi hận trong lòng cũng hiểu. ông còn dám hắt nước bẩn mặt thầy cô, hoen ố việc học, cản trở sự phát triển của khác, quả thực là độc ác tột cùng!”
Nói đoạn, đưa bài phỏng vấn từng đây cho xem.
Cứ như , vị thế giữa Lý Vân Phong và Tề Độ Thành đảo ngược!
“Cái ... …” Lý Vân Phong thốt nên lời, Tề Độ Thành tiếp: “Thưa thầy, đây chính là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ông lừa ít tiền ở Nam Đại . Bây giờ báo cảnh sát vẫn còn kịp đấy ạ!”
Một lời đ.á.n.h thức trong mộng.
Chủ nhiệm phòng Giám thị vốn còn đang ngơ ngác, nhắc đến tiền là ông sực nhớ ngay, đó ông còn đưa cho Lý Vân Phong một khoản thù lao lớn cơ mà!
Tề Độ Thành híp mắt : “Em ngay là các thầy lẽ kịp phản ứng, nên lúc nãy em báo cảnh sát . Không cần khách sáo ạ!”
Lý Vân Phong Tề Độ Thành, hận đến nghiến răng nghiến lợi!
Mà ở phía xa, tiếng còi xe cảnh sát ngày càng gần phòng Giám thị...
Tác giả lời :
Tề đại nhân flex trá hình: Tại mời đại sư nhỉ? Là vì thích ?