Không lâu , một con quỷ hớt hải chạy báo: “Thiên Tôn… bên, bên ngoài nhiều quỷ sai Thái Sơn kéo đến!”
Sắc mặt Phù Sơn Thiên Tôn trầm xuống, đó : “Thì ? Đã đến đây thì đừng hòng về. G.i.ế.c sạch chúng cho !”
Theo mệnh lệnh, cửa Miếu Thành Hoàng phá đổ, quỷ sai từ bên ngoài tràn , trong miếu cũng ít quỷ quái xông .
Phù Sơn Thiên Tôn tay , oán niệm hóa thành trường châm đ.â.m thẳng về phía Tề Độ Thành!
Quỷ sai và quỷ quái lao đ.á.n.h , tiếng g.i.ế.c ch.óc vang lên ngớt.
Những trường châm bay về phía Tề Độ Thành Kiến Uyên chặn giữa đường hất ngược trở , ánh mắt của Phù Sơn Thiên Tôn cũng rơi Kiến Uyên.
“Kiến Uyên! Ngươi mà biến thành cái dạng quỷ quái !” Phù Sơn Thiên Tôn âm hiểm, “Này Tề Độ Thành, ngươi tại ở Nam Thành ?”
Truyện của -Gió-
Tề Độ Thành dùng trường kiếm c.h.é.m c.h.ế.t một con tiểu quỷ đang lao tới.
“Không liên quan đến ngươi!”
Phù Sơn Thiên Tôn bảo: “Vậy cứ thích cho ngươi đấy!”
“Ngươi tưởng là thứ gì ? Hắn là sát quỷ, sinh là để g.i.ế.c ch.óc! Hắn g.i.ế.c quỷ ở địa phủ, hợp lực trấn áp tới Nam Thành!”
“Ồ, vì g.i.ế.c c.h.ế.t vị Thành Hoàng Nam Thành tiền nhiệm nên mới trấn áp ở Nam Thành, chuyện ngươi chứ gì? Kẻ đầu tiên g.i.ế.c ch.óc đoạt tự chính là con sát quỷ bên cạnh ngươi đấy! Ha ha ha ha!”
Phù Sơn Thiên Tôn trầm giọng : “Thành Hoàng nhỏ bé, từ khi nhậm chức đến nay ngươi thấy ấn Thành Hoàng của ? Bây giờ ngươi g.i.ế.c , sợ giây tiếp theo sẽ con quỷ g.i.ế.c ?”
Đây quả thực là chuyện Tề Độ Thành hề , nhưng lúc đối phương chỉ một mục đích duy nhất… ly gián!
Tề Độ Thành lạnh một tiếng: “Quan hệ giữa và Kiến Uyên mà ngươi cũng đòi ly gián ? Ngươi sợ chúng đ.á.n.h hội đồng thì đ.á.n.h chứ gì?”
“Ngoan ngoãn c.h.ế.t !”
Kiến Uyên nhiều lời, sớm bay lên lao kịch chiến với Phù Sơn Thiên Tôn.
Phù Sơn Thiên Tôn thấy lời ly gián hiệu quả cũng thầm c.h.ử.i rủa, đó dốc lực đối đầu với Kiến Uyên.
Tuy nhiên, nó nhanh ch.óng nhận điểm bất thường.
Phù Sơn Thiên Tôn lộ nụ nham hiểm: “Sát quỷ, bản lĩnh của ngươi còn như nữa! Xem cuộc sống ở Nam Thành đổi ngươi ít!”
Tề Độ Thành ngước mắt lên, thế trận vốn đang cân tài cân sức, nhưng Phù Sơn Thiên Tôn đang dần chiếm ưu thế.
Vẻ mặt Kiến Uyên đổi: “Ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Ngay đó, sát khí hóa thành đao, một đao c.h.é.m đứt một cánh tay của Phù Sơn Thiên Tôn!
Sắc mặt Phù Sơn Thiên Tôn đại biến, nhanh ch.óng lùi xa mười mét, trầm giọng : “Ta xem ngươi cầm cự bao lâu. Sát quỷ động tình, ngươi chọn Nhân đạo, thì chấp nhận sự phản phệ do lựa chọn đó mang !”
Kiến Uyên vững bước tiến lên, đao khí trong tay chỉ thẳng tim Phù Sơn Thiên Tôn: “Chuyện cần ngươi bận tâm.”
Phù Sơn Thiên Tôn lẽ nào để mặc cho sát tới? Chỉ nó hét lớn một tiếng, xung quanh cơ thể tạo thành một lực hút cực mạnh!
“Nó đang gì ?!” Tề Độ Thành thốt lên.
Dưới lực hút mạnh mẽ , tất cả các quỷ hồn đều ngừng cử động. Quỷ sai Thái Sơn hét lớn: “Không xong ! Nó định nuốt chửng bộ quỷ hồn ở đây!”
Bản năng của Uyên Đàm chính là nuốt chửng, và năng lực của lũ quỷ bước từ đó cũng là nuốt chửng. Càng ăn nhiều, năng lực sẽ càng trở nên cường đại!
Tề Độ Thành lập tức hô lớn: “Tự trói !”
Sau đó, dùng xích câu hồn trói c.h.ặ.t cột trụ. Các quỷ sai khác đồng loạt theo, mượn các vật xung quanh để giữ vững hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-pha-san-toi-tro-thanh-tan-thanh-hoang/chuong-138.html.]
phần lớn lũ quỷ đều kịp phản ứng, trong chớp mắt hút về phía Phù Sơn Thiên Tôn!
“Á á á… Thiên Tôn tha mạng… Thiên Tôn cứu thuộc hạ!” Đám thuộc hạ của Phù Sơn Thiên Tôn khi hút vẫn gào thét cầu cứu, nhưng giây tiếp theo hòa một với nó.
Phù Sơn Thiên Tôn trầm thấp: “Kiến Uyên, nếu bản tôn đoán lầm, ngươi lâu nuốt chửng quỷ vật đúng ?”
“Ngươi như thì lấy gì mà g.i.ế.c ?”
Lũ quỷ ở Uyên Đàm dựa việc nuốt chửng để duy trì sự lớn mạnh của bản . Sát quỷ chọn Nhân đạo, tự nhiên cũng từ bỏ năng lực nuốt chửng.
Giờ đây Phù Sơn Thiên Tôn thể ngừng hấp thụ sức mạnh của quỷ quái, còn Kiến Uyên và Tề Độ Thành chỉ con đường c.h.ế.t!
Và khi nó càng nuốt chửng nhiều, bộ dạng càng thêm dữ tợn. Thân hình từ bóng đen biến thành nhân hình thực thể rõ ràng, và ngũ quan của nó cũng chính là ngũ quan của Tề Độ Thành!
“Hôm nay sẽ ăn thịt tất cả các ngươi. Các ngươi cứ yên tâm, đến lúc đó Nam Thành nhất định sẽ là lạc thổ của bản tôn, là điểm khởi đầu cho cuộc chinh phục!”
Sắc mặt Tề Độ Thành khó coi: “Đừng dùng mặt của mà mấy lời ảo tưởng sức mạnh như thế, đồ rác thải nhà bếp!”
Phù Sơn Thiên Tôn: “...”
Ánh mắt nó rơi Tề Độ Thành, một cách rợn : “Cái c.h.ế.t cận kề mà vẫn ngoan cố. Trận chiến đêm nay sẽ kết thúc bằng việc lấy m.á.u của ngươi để tế lễ!”
“Với thực lực của ngươi, Trảm Hồn Kiếm còn thể phát huy bộ năng lực của nó ?” Phù Sơn Thiên Tôn thanh Trảm Hồn Kiếm trong tay Tề Độ Thành.
Nếu là , Phù Sơn Thiên Tôn lẽ sẽ sợ hãi thanh kiếm , nhưng giờ đây ở nơi còn ai thể đ.á.n.h bại nó nữa!
Có lẽ đây chính là mệnh trời định.
Kiến Uyên từ lúc nào lùi về bên cạnh Tề Độ Thành.
“Kiến Uyên…” Tề Độ Thành cau mày, về chuyện của Kiến Uyên, chỉ để tâm đến một điều: “Việc chọn Nhân đạo... là vì em ?”
Kiến Uyên rủ mắt ngắt lời : “Đây là điều cam tâm tình nguyện.”
Tề Độ Thành mím môi: “ mà…”
Kiến Uyên : “Em còn nhớ bộ kiếm pháp dạy em ?”
Chuyện đó đương nhiên là nhớ!
Kiến Uyên : “Bộ kiếm pháp đó và Trảm Hồn Kiếm hỗ trợ lẫn . Hãy dùng thanh kiếm , g.i.ế.c c.h.ế.t nó!”
Lời của lọt tai Phù Sơn Thiên Tôn, nó : “Thật lượng sức !”
Tề Độ Thành nắm c.h.ặ.t kiếm, Kiến Uyên bảo: “Ta sẽ giúp em, chúng cùng g.i.ế.c nó. Hãy tin , Độ Thành!”
Ánh mắt Kiến Uyên kiên định, Tề Độ Thành chút do dự: “Được!”
Phù Sơn Thiên Tôn lạnh xông về phía họ: “Châu chấu đá xe, bản tôn xem các ngươi còn bản lĩnh gì!”
Kiến Uyên nắm lấy thanh Trảm Hồn Kiếm: “Đường kiếm em thể vung , để vung em.”
“Thứ em còn thiếu, để bù đắp cho em!”
Trong lòng Tề Độ Thành nảy một suy nghĩ chẳng lành, cùng lúc đó Phù Sơn Thiên Tôn cũng nhận điều gì đó: “Ngươi định tế kiếm?!”
Kiến Uyên dẫn kiếm hướng về phía tim . Tề Độ Thành rút kiếm nhưng quá muộn!
Sát quỷ dùng m.á.u tươi nơi tim để tế kiếm, vạn thiên sát khí hội tụ thanh Trảm Hồn Kiếm. Trong nháy mắt, sát khí xung quanh thanh kiếm bùng nổ mạnh mẽ! Kiếm khí lạnh lẽo hóa thành cương phong thổi quét xung quanh, để từng vết kiếm hằn sâu.
“Kiến Uyên!”