Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt - Chương 108: Văn Gia Từ Hôn
Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:02:26
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Minh từ trong khoang thuyền chút lờ mờ bước , ánh nắng ban mai rọi lên , mang theo một tia ấm áp.
Hắn khẽ híp mắt , khi thích ứng với ánh sáng một chút, liền thấy Hương Ngưng đang một bên an tĩnh thêu thùa.
Thần sắc nàng chuyên chú, phảng phất như hòa một thể với cảnh xung quanh.
Trên mặt Tiêu Minh lộ một nụ , nhẹ giọng chào hỏi một tiếng.
“Dậy sớm ?”
Nghe thấy lời của Tiêu Minh, Hương Ngưng dừng động tác trong tay, ngẩng đầu lên, mỉm gật đầu đáp : “Tiêu đại ca, chúng là hai ngày nữa là thể xuống thuyền ?”
Trong ánh mắt nàng tràn ngập sự mong đợi, dường như đối với điểm đến sắp tới vô vàn sự khao khát.
“ , nghỉ ngơi ở Kim Trúc Trấn một ngày, từ đường bộ Dương Châu.”
Nói xong câu , Tiêu Minh tới xuống đối diện Hương Ngưng, mặt lộ một tia mệt mỏi.
“Chiếc thuyền đến mức thật sự ch.óng mặt, cứ tiếp như , cũng sinh bệnh mất.”
Hương Ngưng lời của Tiêu Minh, khỏi nở một nụ nhẹ nhõm.
“Đây là y phục của Hầu T.ử ? Đệ nhờ cô may y phục cho ?”
Hai đang chuyện, tầm của Tiêu Minh dời xuống, rơi bộ y phục trong tay Hương Ngưng.
Trong ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc.
“Tiểu t.ử nhờ cô vá y phục cho ?”
Mắt thấy Tiêu Minh sắp dậy, Hương Ngưng vội vàng : “Là thấy y phục của Hầu T.ử rách , lấy tới vá, liên quan đến .”
Giọng nàng dồn dập, sợ Tiêu Minh hiểu lầm Hầu Tử.
“Các giúp nhiều như , chỉ là vá y phục cho các một chút, chẳng tính là gì .”
Chẳng qua là vá một bộ y phục, lúc đó Hương Ngưng tìm Hầu T.ử đòi, Hầu T.ử còn cho cơ.
Nói cái gì mà, sợ đại ca sẽ đ.á.n.h .
Tiêu Minh là xem Hương Ngưng như mà đối đãi, cho nên Hầu T.ử và Tiểu Tứ đối với nàng cũng cung kính.
“Cô đừng , tay nghề thêu thùa thế của cô, ngoài mở một tú phường cũng tồi .”
Tiêu Minh bộ y phục trong tay Hương Ngưng, từ tận đáy lòng tán thưởng một câu.
Hương Ngưng nương theo tầm của Tiêu Minh rơi xuống bộ y phục trong tay , cong môi một cái: “Nếu thiếu tiền, lẽ đời sẽ bao giờ chạm thêu thùa nữa.”
Bởi vì thêu thùa mà rước lấy họa sát , đó là rào cản và tâm kết mà đời nàng đều bước qua .
Sau khi xong lời , Tiêu Minh tiếp tục nữa.
Trong lòng mỗi đều một bí mật, Hương Ngưng , Tiêu Minh tự nhiên sẽ hỏi nhiều.
Hai ngày , thuyền cập bến Kim Trúc Trấn.
Hương Ngưng đội mũ sa xuống thuyền, bốn tới khách sạn nghỉ ngơi.
Vừa bước đại sảnh, liền thấy tiếng nghị luận bên cạnh, nàng thấy bọn họ nhắc đến Văn tiểu thư.
“Nghe tên thổ phỉ cưỡng hôn Văn gia tiểu thư, mất sự trong sạch .”
“ Văn gia tiểu thư là hôn ước với Đại Lý Tự Khanh Bùi đại nhân ?”
Những lời đứt quãng truyền tai Hương Ngưng, đôi mắt nàng lập tức trợn to.
“Triệu cô nương, ?”
Hầu T.ử chú ý tới động tác của Hương Ngưng, lên tiếng hỏi một câu, Hương Ngưng lắc đầu.
“Không gì.”
Nói thì , nhưng trong lòng Hương Ngưng chút nhớ tới Văn Thải Phù.
Lúc ở Khánh vương phủ, đa tạ Văn Thải Phù tay che chở nàng, ân tình , Hương Ngưng vẫn luôn ghi nhớ.
Cho nên đợi lúc bọn Tiêu Minh lên lầu hai nghỉ ngơi, Hương Ngưng liền xuống hỏi một câu.
“Cô hỏi chuyện của Văn gia , cái , bất quá cô thể hỏi hai , bọn họ là khách thương đến từ Thượng Kinh.”
Chưởng quầy khách sạn lắc đầu, nhưng chỉ tay về phía cách đó xa.
Hai chính là lúc Hương Ngưng bước khách sạn, từng thấy, nàng cũng là bọn họ .
Hương Ngưng tạ ơn chưởng quầy khách sạn, về phía hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-sung-thiep-tai-gia-bi-quyen-than-lanh-lung-cuong-doat/chuong-108-van-gia-tu-hon.html.]
“Hai vị đại ca, các vị Văn gia ?”
Lúc chuyện, nàng lấy một thỏi bạc đặt lên bàn, đây vẫn là lúc thuyền nàng vá bức tranh thêu cho một vị phu nhân phú thương, bà thưởng cho.
Nghe Hương Ngưng , hai liếc , đó cất bạc .
“Cô nương cô là?”
“Nhà cùng Văn gia chút quan hệ thích, đang chuẩn đến Thượng Kinh nương tựa đây.”
Hương Ngưng tùy ý bịa một lời dối, câu , hai thở dài một : “Cô lúc , Văn gia phỏng chừng lo cho cô .”
“Vì như ?”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Cô còn , Văn gia tiểu thư mấy ngày sơn tặc bắt , tên đầu sỏ sơn tặc còn cưỡng hôn nàng nữa đấy.”
Nói xong câu , bưng chén lên uống một ngụm: “Bất quá lúc bên ngoài đều đồn Bùi đại nhân nhất định sẽ từ hôn, thì ngài ngược từ hôn.”
“Cũng coi như là tình nghĩa .”
Nghe xong ngọn nguồn sự việc, Hương Ngưng mỉm lời tạ ơn với hai , đó dậy rời .
Những lời đồn đại bên ngoài, e là thể g.i.ế.c c.h.ế.t Văn Thải Phù, nhưng Bùi Yến Chi từ hôn, đối với Văn Thải Phù mà , cũng coi như là một loại lựa chọn kiên định .
Lúc trong Văn phủ, Văn phu nhân lời của Văn Thải Phù, lập tức kinh hãi.
“Phù nhi, con con đang gì ?”
Văn phu nhân đầu về phía Văn Thải Phù.
Sắc mặt Văn Thải Phù vài phần tái nhợt, cổ còn một vết hằn, nàng tựa lòng Lục Chi, chút yếu ớt lên tiếng.
“Mẫu , con từ hôn với Bùi đại nhân, đó, đến Tướng Quốc Tự thanh tu.”
Nói xong câu , Văn Thải Phù nhắm mắt , ai những lời đồn đại là truyền ngoài.
Chỉ là sự tình đến nước , nếu như nàng cứ kéo dài chịu từ hôn, đối với Bùi Yến Chi cũng là một chuyện .
Hắn để tâm, đó là bởi vì trong lòng , ai thê t.ử của đều .
Bùi gia để tâm, cho dù Bùi Yến Chi chắn ở phía , tương lai nàng gả Bùi gia, cũng sẽ bước gian nan.
Chi bằng nhân lúc bây giờ, cho song phương một cái thể diện.
“Phù nhi, đây là của con.”
Văn phu nhân cúi đầu dùng khăn tay lau nước mắt, nếu bà Tướng Quốc Tự, Phù nhi cũng sẽ gặp chuyện như .
“Mẫu , đây là cách giải quyết nhất hiện tại .”
“Từ hôn với Bùi gia, Bùi đại nhân sẽ nhớ đến cái của chúng , nếu như tương lai Văn gia gặp nạn, ngài sẽ tay tương trợ.”
Nói xong câu , Văn Thải Phù từ trong lòng Lục Chi dậy.
Văn phu nhân định vươn tay đỡ nàng, liền thấy nàng quỳ giường dập đầu một cái với Văn phu nhân.
“Mẫu , cứ coi như thành thể diện cho nữ nhi, ?”
Lúc những lời đồn đại mới truyền , Bùi Yến Chi liền trở về Thượng Kinh, thấy những lời , bắt ít .
lời như bát nước hắt , mặc cho ai cũng thu .
“Ta, với cha con ngay đây, Phù nhi, cùng lắm thì chúng cả đời gả cho ai nữa, con cứ ở trong phủ cho , hửm?”
Văn phu nhân những lời của Văn Thải Phù, sớm đến mức thành hình dạng .
Bà chỉ một đứa con gái , nỡ để nàng ngoài chịu ủy khuất.
Văn gia là nuôi nổi nàng.
Văn Thải Phù dậy, vươn tay lau giọt nước mắt nơi khóe mắt Văn phu nhân.
“Nương, đừng , Phù nhi đau lòng .”
Dứt lời, Văn phu nhân nhịn nữa, ôm lấy Văn Thải Phù rống lên.
Người nóc nhà, một hắc y, mặt nạ sắt che khuất dung mạo, tua rua chuôi kiếm bay lượn trong gió.
Hắn giơ tay tháo mặt nạ xuống, rũ mắt hai đang ôm rống bên .
Thật là phiền phức, sớm lúc trêu chọc nàng .
Hắn mà, nữ nhân đều là củ khoai lang nóng bỏng tay.
Các bảo bối, dạo nhất định đeo khẩu trang, chú ý giữ ấm! Đừng giống như bệnh , virus, bảo vệ bản nha~