Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt - Chương 115: Dừng Chân Dương Châu
Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:02:33
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Minh Tu tư thái phòng như thế của Hương Ngưng, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đất khách quê ngẫu nhiên gặp cố nhân, mời nàng uống chén , cũng tính là đường đột chứ.”
Nói xong, nghiêng nhường chỗ, hiệu Hương Ngưng lâu bên cạnh.
“Tam thiếu gia, còn việc.”
Hương Ngưng từ chối Bùi Minh Tu, giống như Bùi Minh Tu nghĩ, nàng cùng cũ bất kỳ gút mắc nào nữa.
Nói xong câu , Hương Ngưng liền rời , đó Bùi Minh Tu đưa tay giữ c.h.ặ.t cánh tay nàng.
“Tam thiếu gia?”
Thân Hương Ngưng trong nháy mắt căng cứng, Bùi Minh Tu nhét chiếc ô trong tay tay nàng.
“Tuyết sắp rơi lớn , về thôi.”
Dứt lời, Bùi Minh Tu thêm gì nữa, xoay rời .
Không bao lâu , tuyết lớn bay lả tả như lời Bùi Minh Tu rơi xuống, bóng lưng nhanh biến mất trong tuyết lớn.
Trong tay Hương Ngưng cầm chiếc ô , đây là thứ hai Bùi Minh Tu tặng ô cho nàng.
Lần là trong mưa, nàng bắt gặp phận của Bùi Minh Tu.
Lần là trong tuyết, nàng chạy trốn tới Dương Châu, nữa gặp Bùi Minh Tu.
Hương Ngưng nắm c.h.ặ.t ô, cuối cùng vẫn trở về khách sạn.
Trận tuyết rơi một ngày một đêm, tuyết nhỏ ban đầu đến cuối cùng cũng rơi lớn lên.
Hương Ngưng quấn áo choàng bên cửa sổ tuyết dày lả tả rơi.
Tiền bạc trong tay đủ để chèo chống nàng ở khách sạn Dương Châu mãi, việc tìm, chỗ ở càng tìm.
Hôm , lúc nàng chuẩn cửa, tầm mắt rơi chiếc ô giấy dầu dựa góc tường.
Hương Ngưng thu hồi tầm mắt, đội mũ trùm lên rời .
Hoàng thị tú phường tú phường lớn nhất Dương Châu, gần như thể là lũng đoạn việc ăn tú phường ở Dương Châu.
Cho nên Hương Ngưng hôm nay liền định xa một chút xem , thể phát hiện khác.
“Tay nghề của ngươi, thì đừng đến bêu nữa, thêu hỏng y phục của quý khách, ngươi đền nổi ?”
Đi bao xa, Hương Ngưng liền thấy con đường phía chút chen chúc, đám vây xem chặn con đường , ngược chỗ thể ngoài.
Giọng của nữ t.ử vài phần quen thuộc, xuyên qua đám rơi bên tai Hương Ngưng.
“Đã ngươi là hỏng, tu bổ cho quý khách là chứ gì.”
Một giọng khác mang theo vài phần sảng khoái hào phóng.
“Vu nương t.ử, cứ để nàng thử xem, .”
Vu nương t.ử chính là hôm qua coi thường Hương Ngưng, cũng là chưởng quầy của Hoàng thị tú phường .
Vu nương t.ử xuất dòng thứ Hoàng thị, bao nhiêu năm nay, vẫn luôn Hoàng thị quản lý việc ăn tú phường.
Nàng cũng là một tay buôn bán giỏi, cho nên Hoàng gia kính trọng nàng .
Cũng khó trách chướng mắt Hương Ngưng.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hương Ngưng chung quanh nghị luận, chen đám .
Chỉ thấy cửa Hoàng thị tú phường, một nữ t.ử xổm xuống, chỉ thêu trong tay nàng bay múa, bao lâu , vạt váy vốn rách liền xuất hiện thêm mấy đóa hoa sen sống động như thật.
Hoa văn hoa sen giống như đang lay động trong sóng nước .
Quý phu nhân vốn chút dám tin trong mắt cũng xẹt qua vài phần kinh diễm, bà về phía một chút, hoa sen giống như sống .
Ngược thật sự thành bộ bộ sinh liên .
“Thật .”
Quý phu nhân một cái, nữ t.ử xổm mặt đất dậy, thu chỉ thêu trong tay chuẩn rời .
“Này, ngươi là của tú phường nào?”
“Thêu thật, cũng một cái.”
Lời mồm năm miệng mười truyền đến, vây nữ t.ử ở giữa, nàng xua tay, một lời.
Dám ở mặt Vu nương t.ử tên tú phường của , trừ phi là sống nữa.
Song Lộ vốn dĩ là tới Hoàng thị tú phường xem gần đây đều thích kiểu dáng y phục gì.
Chỉ là ngờ cẩn thận giẫm y phục của quý phu nhân, lúc mới một màn .
Váy tu bổ xong, nàng tự nhiên lý do tiếp tục ở .
Hương Ngưng nàng chen khỏi đám , khỏi theo bước chân nàng .
Sau đó ở chỗ ngoặt trong ngõ hẻm, nàng một tay kéo : “Theo một đường , ngươi cũng là mua thêu phẩm của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-sung-thiep-tai-gia-bi-quyen-than-lanh-lung-cuong-doat/chuong-115-dung-chan-duong-chau.html.]
Song Lộ Hương Ngưng, chút buồn bực, nàng trông cũng giống như mua thêu phẩm.
“Ta mua thêu phẩm, là tìm một công việc.”
Hương Ngưng xong, Song Lộ ồ một tiếng buông nàng .
“Ngươi thêu thùa?”
Song Lộ đội mũ đầu cho ngay ngắn, trái Hương Ngưng.
“Biết một chút, là chạy nạn tới Dương Châu, nếu tìm việc , e là sắp c.h.ế.t đói .”
Trong mắt Hương Ngưng lộ vài phần khổ sở, Song Lộ nàng, chớp mắt một cái.
Tuy rằng rõ dung mạo Hương Ngưng, nhưng vì , Song Lộ cảm thấy nàng tuyệt đối là một đại mỹ nhân.
Chỉ mỹ nhân mới thể đôi mắt như .
“Được , coi như tích đức, theo .”
Hồi lâu , Song Lộ lên tiếng một câu, câu , trong mắt Hương Ngưng lộ ý , vội vàng theo bước chân Song Lộ.
Không ngờ, đôi khi, thích hợp bán t.h.ả.m, còn hữu dụng.
Giống như mỗi nàng bán t.h.ả.m mặt Bùi Yến Chi...
Hương Ngưng lắc đầu, xua Bùi Yến Chi đột nhiên toát .
Song Lộ dẫn Hương Ngưng tới một tú phường mở trong ngõ hẻm.
“Ta tên Song Lộ, ngươi tên là gì?”
Nàng tiến lên đẩy cửa viện , bỗng nhiên nghĩ đến còn tên Hương Ngưng.
“Hương Nhi, tên Hương Nhi.”
Cái tên Triệu Lan , Bùi Yến Chi , cho nên Hương Ngưng liền thuận miệng lấy tên của .
Người tên Hương Nhi nhiều như , Bùi Yến Chi thể Hương Nhi chính là nàng chứ.
“Vào .”
Song Lộ gật đầu, để Hương Ngưng .
“A nương, con về nè~”
Song Lộ , trong, đó liền thấy một nữ t.ử trong tay cầm thước thẳng .
“Lại chạy lêu lổng ? Ra ngoài gây chuyện ?”
“A nương, con cũng hỗn thế ma vương, thể ngày nào cũng gây chuyện, nhưng con gặp một cô nương tìm việc thêu thùa đường.”
Dứt lời, đợi phụ nhân thêm gì, Song Lộ vẫy tay với Hương Ngưng.
“A nương, nàng tên Hương Nhi, là chạy nạn tới Dương Châu.”
Hương Ngưng tiến lên, cúi hành lễ với phụ nhân: “Gặp qua phu nhân.”
Miêu nương Hương Ngưng, nhíu mày: “Hương Nhi cô nương, tú phường chúng thiếu .”
“Nương? Vạn cô cô ...”
Song Lộ nương từ chối Hương Ngưng, chút kinh ngạc.
Chẳng qua lời nàng xong, Miêu nương liền trừng nàng một cái.
“Song Lộ cô nương, mượn chỉ thêu của cô dùng một chút.”
Hương Ngưng nhiều, ngược mượn chỉ thêu của Song Lộ.
Trong tầm mắt của Miêu nương, Hương Ngưng lấy khăn tay của , cổ tay nàng bay múa, chỉ thêu giống như cầu vồng .
Không bao lâu, khăn tay liền xuất hiện một con ly nô ngây thơ chân chất.
“Phu nhân, thật sự cần một công việc, cần tiền công, chỗ ăn ở là .”
Thái độ Hương Ngưng thành khẩn, tay nghề thêu thùa , quả thực khiến Miêu nương do dự.
Nghe khẩu âm của nàng còn động tác hành lễ , nghĩ đến cũng là lai lịch.
“Ngươi từ tới? Lai lịch cho rõ ràng, nếu nhận ngươi.”
Nghe lời chút giãy dụa do dự của Miêu nương, Hương Ngưng cúi đầu đáp: “Là từ Thượng Kinh tới.”
“Nương, việc thêu thùa của Hương Nhi như , chúng cứ nhận nàng , ở cùng con nhé.”
Song Lộ dáng vẻ đáng thương của Hương Ngưng, trong lòng chút đành lòng.
Tuyết Dương Châu năm nay rơi lớn, nếu các nàng thu lưu Hương Ngưng, cũng nàng c.h.ế.t rét ở bên ngoài .
“Được , nhận ngươi, nha đầu bằng lòng để ngươi ở cùng nó, ngươi cứ ở cùng nó , về phần tiền công, tự nhiên sẽ cắt xén của ngươi.”
Lúc Miêu nương chuyện, tầm mắt rơi Song Lộ, bất đắc dĩ lắc đầu.