Sau Khi Sủng Thiếp Tái Giá, Bị Quyền Thần Lạnh Lùng Cường Đoạt - Chương 194: Cùng Đi Đinh Châu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:38:01
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giấy thư Hương Ngưng vò thành một cục trong tay, nàng dùng hết sức lực mới khống chế cảm xúc của .

 

Nói để ý Bùi Yến Chi, đó là giả.

 

Cho dù yêu, nàng đối với cũng là hận.

 

Hận giam cầm tự do của nàng, càng hận thể nghĩ hành vi đê hèn là hạ d.ư.ợ.c.

 

sự việc đến nước , Hương Ngưng phong thư , trong lòng cũng khoảnh khắc đau đớn.

 

Đó là Phóng thê thư, ngược giống như di thư của .

 

Kháng chỉ bất tuân là giả, giả ý lưu đày, thực chất là tới Đinh Châu tìm kiếm chứng cứ mới là thật.

 

Bùi Yến Chi cả đời từng yêu bất kỳ ai, nhưng Hương Ngưng là ngoại lệ.

 

Bởi vì từng yêu ai, cho nên liền cố chấp cho rằng, chỉ giữ ở bên cạnh mới coi là viên mãn.

 

Khi Bùi Yến Chi thấy sự vui và xa lạ trong mắt Hương Ngưng, đột nhiên hiểu .

 

Yêu cũng là chiếm hữu.

 

Đó là đáp án khô khốc trong thư phòng một đêm, trăng tàn ngoài cửa sổ, nghĩ thật lâu mới nghĩ .

 

Chỉ là Hương Ngưng sẽ cho cơ hội lấy công chuộc tội nữa.

 

cũng xác định thể sống sót trở về Thượng Kinh .

 

"A Ngưng, ?"

 

Hôm nay Lộ Giang khéo ngoài việc, lúc trở về, thấy Hương Ngưng vài phần thất thần, còn chút kinh ngạc.

 

"Đại ca về?"

 

Hương Ngưng lộ nụ , đem đồ vật trong tay giấu .

 

"Những thứ là?"

 

Lộ Giang liếc mắt một cái liền chú ý tới cái hộp đặt ở một bên.

 

"Là Bùi Yến Chi sai đưa tới, bảo Thành Hoa mang về, chịu, đành cất ."

 

Nói xong câu , Hương Ngưng lấy chiếc túi thơm trong tay đưa cho Lộ Giang: "Có điều, một niềm vui ngoài ý , túi thơm a nương để cho , lấy ."

 

Có lời , tâm tư vốn còn hỏi thăm về những thứ của Lộ Giang liền câu trong nháy mắt.

 

Hắn Hương Ngưng để hỏi nhiều, cho nên cũng thêm gì.

 

"Đây hẳn chính là nửa tấm tàng bảo đồ còn ."

 

Ánh mắt Lộ Giang rơi chiếc túi thơm , Hương Ngưng lấy tờ giấy .

 

"Ta mời phụ tới."

 

Nhìn nửa tấm tàng bảo đồ , Lộ Giang nghi ngờ gì, vội mời Lộ Vi Dân tới.

 

Lộ Giang vội vàng rời , tiếng bước chân dần dần xa trong hành lang.

 

Hương Ngưng một trong hoa sảnh, ánh mắt rơi nửa tấm tàng bảo đồ trong tay.

 

Không bao lâu, Lộ Giang dẫn Lộ Vi Dân rảo bước phòng.

 

Trong ánh mắt Lộ Vi Dân lộ vẻ cấp thiết cùng chờ mong, cửa liền thẳng vấn đề: "A Ngưng, mau để xem nửa tấm tàng bảo đồ ."

 

Hương Ngưng đưa tờ giấy trong tay Lộ Vi Dân, Lộ Giang cũng sáp gần, ánh mắt ba gắt gao tập trung bản vẽ thần bí .

 

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Ngón tay Lộ Vi Dân nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn bản vẽ, trong mắt hiện lên một tia sáng khác thường: "Cái ... bản vẽ cùng tàng bảo đồ Lộ gia trong trí nhớ của sai chút nào."

 

Giọng ông run rẩy, hiển nhiên nội tâm thập phần kích động.

 

lúc , một trận tiếng bước chân dồn dập từ ngoài phòng truyền đến, một tên thị vệ thần sắc hoảng hốt vọt .

 

"Lão gia, thiếu gia, cô nương, đại sự ! Ngoài phủ đột nhiên xuất hiện lượng lớn hắc y nhân phận, bao vây phủ , qua kẻ đến thiện!"

 

Sắc mặt đột biến, Lộ Giang lập tức rút bội kiếm: "A Ngưng, và phụ trốn , gặp những ."

 

Đợi Lộ Giang ngoài, chần chờ thấy trở về.

 

Trong lòng Hương Ngưng lo lắng, liền ngoài tìm .

 

Chỉ ngoài phủ truyền đến tiếng bọn họ giao đàm, cầm đầu, là đang đòi từ Lộ Giang.

 

"Chỉ cần giao Lộ nhị cô nương , chúng sẽ khó Lộ gia."

 

"Đừng hòng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-sung-thiep-tai-gia-bi-quyen-than-lanh-lung-cuong-doat/chuong-194-cung-di-dinh-chau.html.]

 

Lời phản bác của Lộ Giang mang theo chút do dự, cầm đầu câu , đột nhiên một cái: "Rượu mời uống chỉ thích uống rượu phạt."

 

"Khánh Vương điện hạ chỉ cần Lộ nhị cô nương, điều thì giao đây, Lộ gia các ngươi còn ."

 

"Nếu ngươi điều như thế, tự nhiên là giữ ngươi ."

 

Nói xong, cầm đầu giơ tay liền cho phía tới công phá đại môn Lộ phủ.

 

Hương Ngưng trốn ở cửa, trái tim thình thịch nhảy loạn, đám nàng đều quen , bắt nàng về.

 

Nàng nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, Lộ Giang ở phía xa mang theo thủ vệ mắt thấy đều sắp chống đỡ nổi.

 

Cứ tiếp tục như , Lộ phủ khẳng định sẽ đám công .

 

Nghĩ tới đây, Hương Ngưng chuẩn ngoài, liền nơi xa một câu Nhị cô nương chạy .

 

Người cầm đầu câu , cũng lo tiếp tục dây dưa với Lộ Giang.

 

"Mau đuổi theo."

 

"Mấy các ngươi, ở chỗ , cho Lộ phủ rời ."

 

Hương Ngưng lời , trong lòng kinh hãi, nháy mắt hiểu đây là đang âm thầm giúp nàng tạo cơ hội chạy trốn.

 

Nàng kịp nghĩ nhiều, chỉ với Xuân Hỉ một câu, nhân lúc hắc y nhân phân tâm, xoay từ cửa hông lẻn , ẩn trong bóng tối của con hẻm nhỏ.

 

Phía truyền đến vài tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng la hét.

 

Hương Ngưng tả xung hữu đột trong con hẻm nhỏ hẹp, hình linh hoạt như mèo.

 

Một khi những hắc y nhân bắt , hậu quả dám tưởng tượng, chỉ tính mạng khó giữ, Lộ gia cũng sẽ lâm vạn kiếp bất phục.

 

Cho dù tạm thời dẫn dụ những hắc y nhân , đợi bọn phản ứng , vẫn sẽ Lộ gia.

 

Cho nên từ Lộ gia , đám tìm thấy nàng, cũng sẽ gì đại ca và cữu cữu bọn họ.

 

Trong lòng nghĩ những chuyện , Hương Ngưng ngõ cụt xuất hiện phía , trong lòng trầm xuống, bước chân dừng .

 

Nàng nhanh ch.óng quét mắt bốn phía, phát hiện bên cạnh một bức tường viện thấp bé.

 

Không kịp do dự, nàng tung nhảy lên, hai tay bám lấy đầu tường, mượn lực lật qua.

 

Khoảnh khắc rơi xuống đất, Hương Ngưng bên ngoài tường xuất hiện tiếng bước chân và tiếng chuyện.

 

"Người ?"

 

"Khẳng định lật qua tường , đuổi theo!"

 

Hương Ngưng dám dừng , rảo bước rời khỏi nơi , chạy bao lâu, một con tuấn mã từ đường rẽ bên cạnh lao , chặn đường của nàng.

 

Nàng ngẩng đầu, thấy một tưởng tượng nổi.

 

"Thành Hoa? Ngươi ?"

 

"Cô nương lên ngựa , đợi đến nơi an chúng ."

 

Dứt lời, Thành Hoa hiệu cho Hương Ngưng lên một con ngựa khác, mang theo nàng giục ngựa rời .

 

Ước chừng qua hơn một canh giờ, Hương Ngưng xóc nảy lưng ngựa đến mức chân sắp đau c.h.ế.t , lúc mới Thành Hoa đưa tới một nơi an .

 

Nơi là một ngôi miếu hoang ngoài thành Lăng An, qua thập phần rách nát chịu nổi.

 

Thành Hoa đỡ Hương Ngưng xuống, mở miệng giải thích một câu: "Vốn là Đinh Châu tìm Gia, chỉ là lúc khỏi thành thấy đám ."

 

"Là của Khánh Vương, bọn họ quá khứ của cô và Gia, cho nên bắt cô , dùng để uy h.i.ế.p Gia."

 

Hắn giải thích, dắt ngựa trong.

 

"Lộ gia, cô nương e là tạm thời về , chi bằng cùng Đinh Châu tìm Gia ."

 

Hương Ngưng câu trả lời của Thành Hoa, định mở miệng cái gì, phát hiện, đề nghị của , là đề nghị nhất hiện tại.

 

Nếu Khánh Vương nhất quyết bắt nàng, như Lộ gia, nàng định là về .

 

Đơn độc một lưu lạc bên ngoài, nàng là một nữ t.ử, e rằng uy h.i.ế.p chịu, chỉ nhiều ít.

 

Nghĩ tới đây, Hương Ngưng khẽ gật đầu.

 

Có Thành Hoa ở đây, ít nhiều cũng coi như an bảo đảm.

 

Nghe câu trả lời của Hương Ngưng, Thành Hoa cúi đầu một cái, , thật đúng là một lựa chọn sáng suốt.

 

Thành Hoa: Bảo vệ tình yêu.

 

 

Loading...