Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 13: Nữ vương vi hành
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:54:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Vũ chậm rãi đặt đũa xuống, vẻ như lơ đãng hỏi: “Chẳng còn Trình Vãn ? Cô diễn cũng khá mà?”
Hàn Gia Lệ nuốt vội miếng đậu đũa trong miệng, ghé sát gần Mộc Vũ, mắt còn liếc cửa như sợ ai thấy, giọng hạ xuống thật thấp: “Để tớ cho cái , nhưng đừng truyền ngoài nhé. Ở đoàn phim ai mà chẳng cô quan hệ mờ ám với đạo diễn. Dính lấy như keo, mà phát chán.”
Mộc Vũ ngẩng đầu, cố nặn một nụ gượng gạo, hỏi tiếp: “… cô đoạt giải Nữ phụ xuất sắc Kim Phượng Hoàng mà?”
Hàn Gia Lệ đúng lúc c.ắ.n sợi gân trong món đậu xào, “phụt” một tiếng nhổ , vung vẩy đôi đũa, giọng bỗng lớn hẳn lên, kìm bực tức: “Cái kiểu diễn xuất của cô , tớ còn diễn hơn chứ! Mỗi là NG nhiều nhất, cả đoàn đều gượng chờ cô xong cảnh. Giải thưởng là từ thì ai mà , ban đầu nhiều hy vọng nhất là Vũ Mộc kìa!”
Mộc Vũ chỉ thể nhạt. Trước cô mải mê lao vai diễn, từng để tâm đến những chuyện bên lề, những quan hệ ngầm hậu trường tranh đấu. Không ngờ… một diễn viên phụ như Hàn Gia Lệ rõ thứ hơn cô nhiều. Có lẽ, chính cô mới là tự đóng khung bản trong thế giới lý tưởng quá mức.
Cô im lặng lùa thêm hai đũa cơm, đặt chiếc bát trống xuống. Liếc đĩa đậu đũa xào thịt còn sót vài miếng, cô ngập ngừng, nhưng cuối cùng vẫn đặt đũa xuống, gắp thêm nữa.
Trước đây, Mộc Vũ từng mắc bệnh dày khá nghiêm trọng, tất cả đều bắt nguồn từ việc ăn uống thất thường. Ở phim trường, giờ giấc sinh hoạt chẳng gì định. Có những hôm tới tận hai, ba giờ sáng, ăn chút gì thì chẳng thể trụ nổi.
Thấy Mộc Vũ ăn xong, Hàn Gia Lệ cũng nhanh ch.óng lùa nốt mấy miếng cuối cùng dậy, thu dọn chén bát một cách thuần thục. Mộc Vũ lúc đó mới giật , vội vàng lên định phụ giúp, nhưng khi tay cô còn kịp chạm cái bát nào thì Hàn Gia Lệ gom hết tất cả lòng.
Cô chỉ gượng, chìa tay định giành , ngượng ngùng : “Cậu nấu ăn , để tớ rửa bát cho nhé.”
Hàn Gia Lệ né , cho đụng , giọng dứt khoát như lệnh: “Không cần, để tớ là . Cậu lau cái bàn giúp tớ là xong.”
Thấy đối phương cứng rắn, Mộc Vũ cũng chẳng cố tranh giành nữa. Cô ngoan ngoãn đến bên bệ cửa sổ, lấy một chiếc khăn lau cũ, giặt sạch lau bàn. Bàn ăn trong nhà vốn nhỏ, chiếm chỗ, nên ngày thường ăn xong là xếp gọn, dựng cánh cửa cho đỡ vướng.
Làm xong việc, Mộc Vũ chạy bồn rửa ngoài sân nhỏ. Nhìn Hàn Gia Lệ đang lúi húi rửa bát với hai tay đầy bọt xà phòng, cô khỏi bật . Hàn Gia Lệ thấy cô gần thì với vẻ đầy quan tâm: “Cậu cứ trong nghỉ . Cả ngày lang thang ngoài đường, chắc cũng mệt .”
Mộc Vũ chỉ mím môi nhẹ, gì. Cô đón lấy chiếc bát rửa, dùng khăn lau một lượt cho sạch bóng.
Cô xếp chén bát ráo nước nồi, Hàn Gia Lệ xách nồi lên, giơ tay vẫy vẫy: “Xong ! Về nhà thôi!”
Mộc Vũ ôm khăn lau cùng chai nước rửa chén, theo bóng dáng Hàn Gia Lệ đang tung tăng bước phía , trong lòng bất chợt dâng lên một dòng ấm áp khó tả. Lặng lẽ, cô thì thầm trong lòng: “Về nhà… thật bao.”
Hai cùng trở về căn phòng nhỏ. Hàn Gia Lệ bước ném luôn mớ đồ lặt vặt xuống, như một đứa trẻ nhào thẳng lên chiếc giường con gái màu hồng của , ôm lấy chú gấu bông teddy cỡ lớn, lăn qua lăn như con nít.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-13-nu-vuong-vi-hanh.html.]
Mộc Vũ dáng vẻ ngốc nghếch , khỏi bật . Cô , xoay lưng với Hàn Gia Lệ, bộ đồ mới mua lúc chiều: Một chiếc áo thun đơn giản cùng quần lửng đến gối. Cô tranh thủ giặt sạch bộ đồ đang mặc để sớm trả cho Hàn Gia Lệ.
Phòng trọ nhỏ hẹp, lấy một chút riêng tư, nhưng cũng chẳng . Dù gì thì cũng là con gái. Mà trong đoàn phim, cảnh quá quen thuộc . Nhất là khi ngoại cảnh, đồ ở mấy cái lều vải dựng tạm, bao nhiêu diễn viên cũng chẳng ai ngại ngùng gì.
Chỉ mấy ngôi hạng A mới trang xe riêng, bên trong phòng đồ. Còn , ai cũng giống , đều chia sẻ gian.
lúc đó, Hàn Gia Lệ đang thì bất ngờ bật dậy, sục sạo một lúc rút một chiếc váy hở lưng màu đỏ rực, ném thẳng về phía Mộc Vũ, bật ha hả: “Mặc cái ! Tối nay tụi đến chỗ Tần Dung ăn mừng!”
Mộc Vũ phắt , vội giơ tay đỡ lấy chiếc váy đưa lên che n.g.ự.c bản năng, ánh mắt đầy ngạc nhiên: “Ăn mừng gì chứ? Đi cơ?”
Hàn Gia Lệ nhảy tới bên cô, kiên nhẫn giật váy định mặc thử luôn cho Mộc Vũ, miệng tít mắt: “Tất nhiên là mừng trượt vai ! Không là uổng cả buổi tối đó!”
Mộc Vũ tròn mắt, há miệng ngây Hàn Gia Lệ. Thấy biểu cảm “đơ tập” của cô, Hàn Gia Lệ nhịn bật . Cô cẩn thận thắt dây váy hoa tím quanh cổ Mộc Vũ, thắt khúc khích: “Đây là cách tớ và Tần Dung cổ vũ đấy. Bị từ chối của tụi , mà là vì tụi quá xuất sắc, khiến tự ti thôi. Rồi họ nhất định sẽ hối hận vì từ chối một nữ hoàng tương lai cho mà xem, ha ha ha!”
Bị Hàn Gia Lệ trò nhí nhố như , tâm trạng u ám do buổi thử vai thất bại dường như tan biến khỏi lòng Mộc Vũ. Cô chợt ngây , như kéo ngược về một ký ức xa xôi. Khi xưa cũng từng những bạn, cùng động viên, cùng phấn đấu. con đường càng càng dài, rơi rụng càng nhiều. Đến lúc chỉ còn cô, cô gần như quên mất cảm giác đồng đội bên cạnh là thế nào.
Mộc Vũ lặng lẽ bên mép giường, một tay chống cằm, ánh mắt dịu dàng Hàn Gia Lệ đang lôi một chiếc váy siêu ngắn tự mặc thử. Đó là một chiếc chân váy chữ A màu đen đơn giản, phối với áo hai dây đen rộng rãi. Phía lớp áo là những hàng sequin tròn lấp lánh, toát lên cảm giác tiệc tùng rực rỡ.
Sau khi đồ xong, Hàn Gia Lệ lên giường, lôi túi trang điểm , cầm một cái gương nhỏ bắt đầu trang điểm. Cô tán phấn, kẻ mắt, b.úi cao mái tóc dài, cố định bằng một chiếc trâm. Cuối cùng, cô xỏ chân đôi giày cao gót ít nhất cũng ba tấc, hí hửng: “Hehe, cao hơn tớ. Không khéo lát nữa ai cũng tưởng tớ là nha của mất, nên ‘ăn gian’ chiều cao một chút mới !”
Mộc Vũ chỉ khẽ mỉm . Hàn Gia Lệ ghé tới, nắm tay cô dậy, kéo một vòng từ đầu đến chân, lôi một cây son bóng từ túi trang điểm. Trước tiên Hàn Gia Lệ dùng khăn giấy lau đầu thỏi son, đó cẩn thận tô lên môi Mộc Vũ. Tô xong, Hàn Gia Lệ lùi một bước, ngắm nghía kỹ càng hai bên gật đầu hài lòng: “Da trắng, chỉ cần thoa tí son thôi là nổi bần bật lên ngay.”
Mộc Vũ cầm chiếc gương nhỏ từ tay Hàn Gia Lệ. Trong gương, hiện một cô gái với đôi môi đỏ rực như lửa, gương mặt trắng như tuyết, tương phản mạnh mẽ mà quyến rũ tột cùng. Mái tóc đen xõa ngang vai, toát lên vẻ kiêu sa đầy ma mị, như một nữ hoàng hút m.á.u bước từ thời Trung cổ.
Hàn Gia Lệ bất ngờ chui xuống gầm giường của Tần Dung, moi một đôi sandal quai bạc cao gót, vứt huỵch xuống chân Mộc Vũ, nghênh ngang : “Đôi là bảo bối của bà đó. bà ở đây, nên tranh thủ mang thử mới , haha!”
Mộc Vũ bật , thử đôi giày. Những sợi dây bạc mảnh mai quấn quanh cổ chân, kéo dài tới tận bắp chân, càng tôn lên đôi chân thon dài trắng mịn của cô. Cô dậm nhẹ vài bước, vô cùng hài lòng. Hàn Gia Lệ đúng là mắt thẩm mỹ, tuy đùa cợt nhưng chừng mực, là năng động tinh tế.
Sau khi cả hai sửa soạn đấy, Hàn Gia Lệ giơ hai tay lên trời, lắc m.ô.n.g một cách lố bịch hét to đầy khí thế: “Nữ hoàng bóng đêm sắp vi hành đây! Các trai, thể bắt đầu bò khỏi xó xỉnh là !”