Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 2: Thân phận mới
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:51:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đầu Mộc Vũ lúc như cả trăm đang tranh cãi ầm ĩ, khiến cô đau đầu như b.úa bổ. Cô cố mở mắt , bật thốt lên trong tuyệt vọng: "Im , im hết cho !"
Thế nhưng tiếng gào của cô phát chỉ là một tiếng rên khẽ. Cô sững , và ngay lập tức, một luồng ký ức khổng lồ như con sóng lớn bất ngờ ập đến, trào từ tận sâu trong tâm trí. Giống như một mạch nước ngầm bất ngờ phun lên giữa sa mạc khô cằn, trong chớp mắt cuốn trôi hết nhận thức cũ.
Những ký ức mới dần trở nên rõ ràng và sống động. Khi bắt đầu hiểu ý nghĩa bên trong những gì tràn đầu , Mộc Vũ kinh ngạc đến mức dám tin. Cô đưa hai tay lên , đó là một đôi bàn tay trắng mịn, mảnh mai, như thể của .
Không sai, đây chắc chắn là tay của một cô gái tên An Cách, là tay của cô.
Mười ngón tay thon dài, da trắng đến nỗi gần như trong suốt, một vết chai, thấy lỗ chân lông. Đẹp đến mức chẳng khác gì một tác phẩm nghệ thuật.
Còn tay cô, mặc dù từng gọi là , nhưng bao năm phim võ thuật, đầy những vết chai sần vì cầm v.ũ k.h.í, tập luyện ngừng nghỉ. Các khớp ngón tay cũng lệch nhẹ do quá sức.
Chỉ cần thôi là , tay cô thể nào đến mức như thế .
Mộc Vũ run rẩy đưa tay chạm lên mặt. Làn da cô chạm mềm mịn, căng bóng. Đây là gương mặt của cô.
Mặt cô ngày , vì phim ngoài trời liên tục, gió cát, nắng nóng cho sần sùi và thô ráp. Dù chăm dưỡng mấy, theo thời gian, làn da cũng xuống cấp rõ rệt. Mỗi lên hình đều nhờ lớp trang điểm thật dày để che khuyết điểm.
Cô nhớ , chuyên viên trang điểm từng tiếc rẻ : "Giá như chị chịu khó dưỡng da từ lúc mới nghề, thì da đến nỗi ."
Mộc Vũ khi đó chỉ buồn. Lúc mới nghề, cô nghĩ còn trẻ, khỏe, cần kiêng khem gì. Quay đêm ngày nghỉ, xong việc còn kéo bạn bè ăn vỉa hè, uống bia nướng thịt. Người còn khen cô là “chị đại”, khỏe như trai, mặt mũi vẫn tươi tỉnh, hôm như thường. Thế là cô cứ tưởng thực sự là "trời sinh sẵn".
Nghĩ đến đây, cô ngẩn , đầu bắt đầu choáng váng. Cô từ từ trượt xuống giường, kéo chăn che . Khi tay chạm tấm chăn, cô ngẩn một chút, vẫn quen với cảm giác đôi tay đến . Cô hít sâu một , nhắm mắt , bắt đầu sắp xếp những thông tin hỗn loạn trong đầu.
Ba An Cách lo hôn từ khi cô còn nhỏ. Cả hai đều là những thành công trong sự nghiệp, nhưng khi chia tay, họ nhanh ch.óng lập gia đình mới, bỏ mặc cô con gái nhỏ phía . Cú sốc đó để vết hằn trong lòng An Cách, khiến cô trở nên lầm lì, thu , giao tiếp với ai.
Học hết cấp hai, cô bỏ học, sống một trong căn biệt thự sang trọng mà cha mua cho. Mỗi tháng, họ đều chuyển tiền cho cô, mỗi năm trăm ngàn tệ tiêu vặt, tổng một triệu tệ tất cả. Nếu tiêu hết, cô chỉ cần một tiếng là sẽ thêm.
Chỉ tiếc là, thứ cô khao khát nhất thể mua bằng tiền: tình cảm và sự hiện diện của cha .
Bọn họ hiếm khi nào xuất hiện. An Cách dần dần bắt đầu dùng tiền để những chuyện kỳ quặc, chỉ để gây chú ý. Ví dụ như đập phá cửa hàng, la cà vũ trường… mỗi gây chuyện, cha cô đều chỉ dùng tiền dọn dẹp hậu quả, thôi. Không ai đến gặp cô, ai hỏi cô nghĩ gì, cảm thấy . Dần dần, cô gái trẻ mất hết niềm tin cuộc sống.
Lần , An Cách dùng tiền "mua" một vai diễn nha nhỏ xíu trong một đoàn phim hạng ba. Để ăn mừng, cô gọi một nhóm bạn bè quen đến chơi. Đám bạn , vốn chẳng thật lòng gì, chỉ vì lấy lòng cô mà đưa cả t.h.u.ố.c kích thích, dụ dỗ cô dùng.
Thể chất cô yếu, căn bản chịu nổi t.h.u.ố.c mạnh như thế. Vừa nuốt lâu lịm , hôn mê bất tỉnh. Đám bạn thấy liền cuống cuồng bỏ chạy, chẳng ai đưa cô viện. May mà ông chủ quán bar phát hiện kịp, vội vàng gọi xe cấp cứu.
Còn cha cô? Họ chỉ chuyển đủ viện phí tài khoản bệnh viện, ngay cả đến thăm một cũng buồn đến.
Mộc Vũ bây giờ đang trong xác An Cách, thể cảm nhận nỗi tuyệt vọng sâu thẳm mà cô gái từng trải qua. Cô lặng lẽ giơ tay lên, dải gân xanh mảnh hiện mờ làn da trắng gần như trong suốt. Đẹp đến nghẹt thở.
Khóe môi Mộc Vũ khẽ nhếch lên.
Nếu An Cách sống nữa... thì hãy để Mộc Vũ cô sống cho cô .
Ba như , cũng chẳng . Cô chẳng dính dáng gì đến họ cả. Từ giờ trở , cô sẽ dựa chính , bắt đầu cuộc đời .
Thân thể quá yếu, mới chỉ tỉnh táo một lúc mà Mộc Vũ cảm thấy mệt rã rời. Mi mắt nặng trĩu như đổ chì. Không bao lâu , cô , chìm giấc ngủ sâu.
Tỉnh nữa, tinh thần của Mộc Vũ khá hơn nhiều. Vừa lúc , y tá đến t.h.u.ố.c. Căn phòng cô là phòng bệnh cao cấp, một phòng riêng yên tĩnh, ti vi, nhà vệ sinh riêng, và cả y tá riêng phụ trách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-2-than-phan-moi.html.]
Vị y tá rõ ràng kiểu sinh viên mới trường, non nớt và lúng túng. Cô ba mươi tuổi, lúc nào cũng tươi , đo nhiệt độ cho cô khéo léo tìm chuyện để , cố ý chuyển hướng sự chú ý của bệnh nhân, cẩn trọng tránh nhắc đến những chuyện riêng tư.
“An tiểu thư thường dạo phố ở ?” Cô y tá mỉm hỏi.
Mộc Vũ nhanh ch.óng lục ký ức còn sót của An Cách, thử mỉm ngại ngùng đáp khẽ: “Em... em ít khi mua sắm lắm ạ.”
Cô y tá họ Lý cách bắt chuyện, tự nhiên mà lấn lướt, trò chuyện đủ để tránh sự ngượng ngùng, khiến cảm giác điều tra. Mộc Vũ thầm khen cách cư xử khéo léo , kín đáo liếc bảng tên: Lý Minh Diên.
Sau khi kiểm tra xong, cảm thấy cả hai thiết hơn đôi chút, Mộc Vũ liền giả vờ lơ đãng hỏi: “Chị Lý ơi, hôm nay là ngày mấy ? Dạo em cứ mơ mơ hồ hồ, quên cả ngày tháng mất ... Chị thể giúp em tìm một tờ báo trong ngày ?”
Lý y tá dịu dàng nở nụ : “Không trách em . Em trong phòng ICU suốt ba ngày mới tỉnh đấy.”
Mộc Vũ sững . Ba ngày? Ba ngày cấp cứu mới tỉnh... Vậy mà ba của thể hề đến bệnh viện dù chỉ một ?
Thế gian thật sự loại ba như ?
Lý y tá nhanh , mang theo một tờ báo trong ngày. Mộc Vũ lập tức lật tìm ngày tháng, ánh mắt chạm con góc cùng, cô sững sờ tại chỗ: Ngày 4 tháng 7.
Ngày 4 tháng 7...
Nếu trừ ba ngày An Cách hôn mê, thì đó cũng chính là ngày cô gặp chuyện phim trường.
Nói cách khác, hai họ... gần như c.h.ế.t cùng một lúc.
Chỉ là Mộc Vũ mượn xác An Cách, tiếp tục sống thêm một nữa.
Một tia cảm khái vụt qua trong lòng. Mộc Vũ nhanh ch.óng lật đến trang giải trí, lật lật mãi, cuối cùng cũng tìm thấy một mẩu tin nhỏ ở góc trang, nhỏ đến mức suýt bỏ qua.
“Nữ diễn viên hành động nổi tiếng Vũ Mộc bất ngờ qua đời tại phim trường do đột phát bệnh tim, tang lễ diễn hôm nay.”
Vũ Mộc
Chữ “Vũ” đồng âm với chữ “霉” (xui xẻo), là cái tên mà quản lý từng mãi thấy may mắn. Sau cùng, gã đề nghị cô đổi nghệ danh: đảo ngược họ tên thật – từ “Mộc Vũ” thành “Vũ Mộc”.
Cô cũng quen miệng gọi luôn. Dần dà, ngoài vài thiết, chẳng còn mấy ai tên thật cô là Mộc Vũ nữa.
Bản tin ngắn, chỉ sơ lược về tang lễ và nơi chôn cất.
đến đó, trong lòng cô khỏi trào lên muôn vàn cảm xúc. Hiếm ai còn sống mà thể thấy chính tang lễ của ...
Mà cũng , tên quản lý họ Lưu tuy mắng cô, năng chẳng dễ chút nào, nhưng thật đến nỗi nào. Chỉ mộ phần là , chắc chắn tự bỏ tiền một phần.
Mộc Vũ trầm mặc hồi lâu gấp tờ báo , để sang một bên.
Giờ nghĩ nhiều cũng vô ích. Quan trọng nhất là tĩnh dưỡng thật , sớm hồi phục sức khỏe.
Nếu cơ hội, cô đến mộ một . Xem như... tự tiễn biệt chính ở kiếp .