Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 267: Fan ruột

Cập nhật lúc: 2026-02-08 05:25:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Đông quầy bar, thành thạo cầm lấy bình shaker, mấy ngón tay khẽ xoay, vài chai rượu lượt rót . Động tác của hề khoa trương, thấy thuận mắt, ung dung, khiến cảm giác quá quen tay.

Mộc Vũ pha chế, buột miệng bật thốt: “Không ngờ còn giỏi khoản .”

Lưu Đông xong một ly cocktail, rót chiếc cốc cao chân, thả thêm lát chanh cùng ống hút, đẩy về phía cô, nhún vai: “Trước khi mở quán bar, từng bartender mấy tháng. Pha mấy món đơn giản khó.”

Mộc Vũ khẽ hiểu ý. Ở Lưu Đông luôn toát một vẻ chính chắn, gì cũng tính toán , dựa ý chí thép, bắt việc đúng quỹ đạo .

Mộc Vũ khẽ chua chát. Cũng chính vì mà hôm nay cô mới ở đây.

pha thêm hai ly nữa đặt quầy. Trong lòng cô như hiểu điều gì, nhưng mở miệng, chỉ nâng chiếc cốc lên khẽ xoay. Dòng rượu xanh nhạt dính thành cốc, gợn lên từng làn sóng mỏng.

Màu sắc của ly cocktail , thật tình chẳng gì bắt mắt, thậm chí chút cao ngạo, khó gần.

Cuối cùng, Mộc Vũ nhấp một ngụm. Đầu lưỡi thoáng mát lạnh, đó vị ngọt nhè nhẹ lan khắp khoang miệng. khi dư vị ngọt dâng đầy, bất ngờ một luồng cay nồng bùng nổ, tràn xuống cổ họng, thiêu đốt chừa chỗ nào.

Cô ho khan mấy tiếng, sắc mặt biến đổi, run run chỉ tay chiếc cốc, nổi lời nào.

Lưu Đông thản nhiên mỉm : “Loại rượu gọi là Tuyệt Thế Giai Nhân. Giai nhân thì bề ngoài xinh , nhưng khó mà chạm tới. Vì thế, rượu miệng thì ngọt, nhưng cùng cay bỏng.”

Mộc Vũ trừng mắt hồi lâu, còn kịp đáp thì cửa quán vang lên tiếng động. Quay đầu , cô chạm ngay ánh mắt sáng rỡ đen trắng rõ ràng của Liên Minh, cả hai đều thoáng sững.

Sau tiệc mừng thọ của ông nội lâu, Liên Minh về nước. Vẫn thỉnh thoảng liên lạc với , nhưng tính cả năm trời họ gặp.

Một năm thấy, nét non nớt gương mặt thiếu niên biến mất, vẫn còn ánh nắng ấm áp của “ bé nhà bên”, song nay thêm phần trầm . Anh tháo kính gọng đen xuống, đôi mắt sáng ánh ý , khẽ chào: “Hi!”

Mộc Vũ dậy, duyên dáng đưa ly rượu trong tay: “Khát ? Nếm thử , rượu Lưu Đông pha xong.”

Sau lưng, lông mày Lưu Đông khẽ nhướng. Liên Minh Mộc Vũ, ánh mắt thoáng qua chút ẩn ý, nhận lấy ly Tuyệt Thế Giai Nhân, ngửa cổ uống cạn.

Ánh mắt mong chờ của Mộc Vũ dần dần vụt tắt. Cô cụp mi, chiếc ly trống trong tay Liên Minh, ngơ ngác hiểu. Sao miệng Liên Minh thì ly rượu hóa bình thường đến ?

Liên Minh bước lên, đặt ly lên quầy, liếc sang hai ly khác đang đặt sẵn, cùng Lưu Đông trao đổi một ánh ngầm hiểu.

Mộc Vũ ngoan ngoãn trở , đảo mắt cả hai, khẽ: “Hai ông chủ, , rốt cuộc định phim gì đây?”

Liên Minh khẽ ho, thản nhiên: “Bộ chỉ góp sức thôi, còn tiền bạc đều do Lưu tổng lo. Chuyện cụ thể, để thì hơn.”

Lưu Đông tay cầm chiếc khăn bông trắng, ung dung lau quầy bar, khóe miệng mang ý : “Từ lâu một tâm nguyện. đầu tư cho tiểu thư Vũ Mộc một bộ phim. Cô cũng , dù Vũ Mộc đóng ít phim, nhưng hiếm khi nữ chính. luôn mong thể trao cho cô cơ hội . Chỉ tiếc là…”

Mộc Vũ sững sờ. Cô từng nghĩ Lưu Đông chuẩn một bộ phim chỉ vì Vũ Mộc. Trong khoảnh khắc , bao tháng ngày vật lộn, mồ hôi nước mắt suốt những năm cô mang phận nữ minh tinh Vũ Mộc chợt ùa về. Bao nhiêu năm phấn đấu, mới gầy dựng chút danh tiếng, nhưng theo năm tháng, vai nữ chính ngày một xa tầm tay.

Khao khát đạt giải thưởng, khao khát công nhận tài năng, nỗi khao khát như con mọt gặm xương, khắc sâu tận tim gan, vĩnh viễn thể quên.

Dù nay thành Mộc Vũ, nỗi nuối tiếc kiếp vẫn lặng lẽ chìm đáy lòng, bao giờ rời .

Khoảnh khắc , tâm hồn cô như bù đắp. Từ lâu cô Lưu Đông ngưỡng mộ Vũ Mộc, nhưng ngờ xa đến thế!

Mộc Vũ c.ắ.n c.h.ặ.t môi , sợ kìm mà òa . Bao hối tiếc đời , giờ phút đều lấp đầy. Từ đây, ngai vàng “Ảnh hậu” sẽ còn là xiềng xích, cô thể tâm ý sống với nghệ thuật mà yêu thích.

Lưu Đông nâng mắt, thoáng ngạc nhiên gương mặt đẫm lệ của cô. Ngập ngừng một chút, lấy từ túi áo chiếc khăn tay, đưa sang.

Liên Minh cạnh, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t gói khăn giấy trong túi quần, buông , lòng thoáng chua xót.

Mộc Vũ ngượng ngùng nhận lấy khăn, lau giọt lệ. Trên môi cô nở một nụ tươi, đẽ như cầu vồng mưa, trong sáng mà ấm áp.

Ánh mắt Lưu Đông thoáng d.a.o động, dám lâu. Anh tiếp lời: “Không hiểu , luôn thấy bóng dáng của Vũ Mộc…”

Anh dừng , như chính cũng hoang mang. Rồi ngẩng đầu, vội vàng giải thích: “Tất nhiên, cô và Vũ Mộc là hai khác . bao giờ coi cô là kẻ thế…”

Thấy lúng túng, Mộc Vũ liền đỡ lời: “Chắc bởi cũng là fan của Vũ Mộc, nên mới vô thức bắt chước đôi chút thôi.”

Lưu Đông cô thật sâu. Thực , điều hỏi là: vì đời hai giống đến mức ? Ngoại trừ dung mạo, từ thần thái, khí chất, tất cả đều chẳng khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-267-fan-ruot.html.]

Anh chôn nỗi nghi hoặc thật sâu trong lòng. Có lẽ cả đời cũng chẳng tìm đáp án.

Anh hít sâu một , bình tĩnh : “Vậy nên, mời cô giúp thành tâm nguyện còn dang dở, Vũ Mộc đóng bộ phim .”

Đôi mắt thẳng thắn sang, trong trẻo như hồ nước bầu trời xanh, khiến chẳng thể nảy sinh ý nghĩ khác thường nào.

Sao Mộc Vũ thể từ chối? Làm thể từ chối?

Tấm chân tình , gánh cả hy vọng của lẫn của cô, giống như một đứa trẻ nghèo chỉ mơ một công viên chơi thỏa thích. Và đúng ngày sinh nhật, bụng đến, với nó: “Hôm nay, cả công viên chỉ thuộc về con.”

Không lời nào tả nổi tâm trạng của Mộc Vũ lúc . Hạnh phúc, lâng lâng, như đang bay lạc giữa tầng mây, choáng ngợp đến tìm thấy phương hướng.

Cô chớp mắt mấy , định tâm thần, thẳng , giọng chắc nịch: “Được!”

Khuôn mặt ôn hòa của Lưu Đông thoáng rung động, hốc mắt đỏ. Ước mơ của Vũ Mộc nào chỉ là của riêng cô ? Đó cũng là ước mơ của .

Giữa hai , ánh mắt giao hòa. Liên Minh bỗng giáng một nắm đ.ấ.m xuống quầy bar, phá tan bầu khí, sang sảng: “Lên rượu nào!”

Lời như bùa phép hóa giải. Lưu Đông cúi đầu, dùng khăn chà mạnh chiếc ly thủy tinh trong tay, lấy chai rượu mới, rót . Anh đẩy những ly cocktail pha sẵn về phía Mộc Vũ và Liên Minh.

Liên Minh động, chỉ hào sảng: “Chuyện vui lớn thế , uống rượu mạnh mới xứng!”

Lưu Đông , gì, chỉ thuận tay hất luôn ly cocktail mặt xuống sàn, rót cho một ly rượu nặng.

Bầu khí phấn khích lan sang Mộc Vũ. Cô chộp lấy ly, ngửa cổ uống cạn, đặt mạnh xuống quầy: “Cho một ly nữa!”

Lưu Đông lặng lẽ rót rượu. Ba chiếc ly cùng nâng lên, cụng mạnh. Chất rượu b.ắ.n , hòa lẫn .

“Cạn! Cạn! Cạn!”

Ba chiếc ly lật úp xuống quầy, trống rỗng. Trong bụng Mộc Vũ bùng lên một ngọn lửa, nhưng cô thấy khoáng khoái vô cùng. Từ khi sống , bao giờ cô trải qua cảm giác tự do sảng khoái thế .

Cô vớ lấy cây gõ pha chế, gõ nhịp lên ly, cất tiếng hát vang: “Tô Tam rời huyện Hồng Đồng…”

Ánh mắt Lưu Đông lóe lên, lặng như từng. Ngoài mặt bình thản, nhưng trong lòng sóng lớn dậy trào. Anh nhớ năm xưa, khi Vũ Mộc xong bộ phim về tình mẫu t.ử, đoàn phim cũng từng tới quán bar mừng. Khi đó là bartender, chỉ lặng lẽ từ xa…

Bộ phim chính là đỉnh cao sự nghiệp của Vũ Mộc. Cô vô cùng đắc ý. Khi men rượu ngấm đến ba tuần, liền cởi giày tất, chân trần bước lên bàn , cất giọng hát một trích đoạn “ Cuộc Hành Quyết Của Tô Tam”!

Liên Minh từng thấy dáng vẻ của Mộc Vũ. Trong mắt , cô luôn dùng sự lý trí và điềm đạm vượt quá tuổi tác để xử lý việc. Từ đầu gặp ngưỡng mộ, đến cuộc thi tuyển chọn mẫu năm , hết đến khác cho kinh diễm, cô gái dường như luôn ung dung đối diện với biến cố.

Bình tĩnh, tự chủ, đó là ấn tượng sâu nhất mà Mộc Vũ để . Thi thoảng nghịch ngợm đôi chút, là hiếm thấy lắm .

Vậy mà hôm nay, chứng kiến một mặt khác. Nhìn cô say khướt, mắt long lanh mơ màng, gò má đỏ hây hây, mái tóc đen tung rối, mấy chiếc cúc áo cùng bung hai khuy. Tuy chẳng để lộ chút xuân sắc, nhưng khí chất mang phong vị phóng khoáng của thời Ngụy Tấn: hào sảng, tiêu d.a.o, chút gò bó.

Liên Minh bỗng nhận , lẽ đây mới chính là Mộc Vũ thật sự: Nột Mộc Vũ kiềm nén, thoải mái ca hát, chẳng bận tâm hát trật nhịp, cũng chẳng màng khó , chỉ dốc trọn lòng mà cất tiếng.

Được … thật sự khó .

Liên Minh chau mày, đưa tay giữ lấy tay cô, tiếng gõ ly thủy tinh chợt dừng. Mộc Vũ đang cao hứng cắt ngang, ngơ ngác sang. Khoảnh khắc khiến tim khẽ run, bàn tay bất giác siết c.h.ặ.t hơn.

Lưu Đông bên cạnh điềm nhiên rót thêm nửa ly rượu chiếc cốc trống mặt cô. Khi dòng rượu tràn , bàn tay Liên Minh cũng dần buông lỏng.

Mộc Vũ hớn hở cạn nửa ly, trông như say, nhưng giọng thì tỉnh táo lạ thường: “Có hát dở lắm ?”

—------------------------

Tác giả xen lời: Ba chương , quả nhiên giữ lời hứa, ha~

Ta nhiều bạn hết phiếu, thấy ít bạn dồn nhiều phiếu cho . Đi đến hôm nay, mãn nguyện. Cúi cảm tạ tất cả sự ủng hộ! Ngày mai sẽ ba chương, mời cứ thảnh thơi mà nhé~

 

 

Loading...