Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 28: Cầu cứu

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:55:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Vũ lập tức thẳng thợ ảnh tóc dài xõa vai mặt, ánh mắt chân thành, đầy áy náy : “Xin , là suy nghĩ quá đơn giản.”

Sự khó chịu vốn le lói trong lòng thợ ảnh trẻ lập tức tan biến. Anh cảm thấy thiện cảm với cô gái . Mặc dù mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, nhưng bắt đầu từ vị trí học việc trong studio, từng bước trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

Rất nhiều cô gái trẻ đến đây chụp ảnh cưới thường tính cách kiêu kỳ, khó chiều, thích dùng con mắt ngoại đạo để chỉ trỏ, can thiệp công việc của thợ chuyên nghiệp. Tất cả những điều rèn cho một tính khí kiên nhẫn và ôn hòa.

Anh , cô gái mặt thật sự chân thành xin . Ánh mắt cô trong suốt, mang theo chút xã giao giả tạo nào.

Nhiếp ảnh gia buột miệng : “Cô đợi một chút, hỏi chủ tiệm. Chúng hiện đang chuẩn mắt một bộ ảnh cưới cổ điển. Nếu cô thể mẫu, thì thể chụp miễn phí.”

Nói xong, chờ Mộc Vũ đáp , ba bước thành hai, nhảy vọt lên cầu thang. Sau lưng vang lên giọng gọi gấp gáp của Mộc Vũ: “Không… cần !”

Anh khựng , nghi hoặc đầu, cô với ánh mắt tin nổi, ngơ ngác hỏi: “Cô gì cơ?”

Mộc Vũ thợ ảnh thật lòng bụng, nên vẫn giữ thái độ hòa nhã, lặp : “Không cần ạ, cảm ơn lòng của . còn việc , xin phép .”

Nói xong, cô mỉm lịch sự, rời khỏi studio, để thợ ảnh vẫn còn ngơ ngác hiểu nổi.

Mộc Vũ từ chối lời đề nghị bụng của thợ ảnh, là bởi cô tính toán riêng của . Trước hết, studio chắc chắn sẽ tiến hành chụp bộ ảnh cưới cổ trang đó ngay trong hôm nay, mà chỉ là đang bàn bạc chuẩn . Việc thương lượng để chụp ảnh chắc chắn sẽ tốn nhiều thời gian, mà từng giây từng phút hôm nay của cô đều vô cùng quý giá, cô thật sự thể lãng phí .

Thứ hai, với phận một vô danh tiểu như cô, studio thể chụp miễn phí , cùng lắm cũng chỉ trả một khoản thù lao nhỏ. quyết tâm giành lấy hợp đồng quảng cáo nước thể thao , nếu giờ sang chụp một quảng cáo nhỏ như thì thật là lợi bất cập hại.

Nhiều minh tinh hạng A quảng cáo nào họ cũng nhận. Nhận một quảng cáo hạng hai chẳng khác gì âm thầm hạ thấp đẳng cấp bản . Những thương hiệu quốc tế lớn sẽ đưa những nghệ sĩ "ai cũng nhận lời" danh sách đen. Ai hình ảnh poster hoành tráng của đặt cạnh hộp đèn nhỏ xíu ở một quán ăn ven đường chứ?

Đây cũng là một biểu hiện của trách nhiệm đối với khách hàng.

Nói cách khác, Mộc Vũ tự tin tương lai của . Cô tin rằng nếu cho cô thời gian, nhất định thể lọt hàng ngũ nữ minh tinh hạng A. Nếu bây giờ chụp ảnh cưới cho studio, thì tuy qua tưởng lợi, nhưng khi cô nổi tiếng, đó chẳng khác nào giúp studio quảng cáo miễn phí, so thì thật đáng.

Mộc Vũ rời khỏi studio, dùng tay che nắng phía trán để chắn bớt ánh mặt trời ch.ói chang. Bây giờ gần trưa, nếu tranh thủ thì lẽ sẽ kịp giờ nộp đơn.

Studio , đành tự nghĩ cách, về nhà xem thể tự chụp .

Nghĩ là , cô quyết đoán ngay một cửa hàng tiện lợi gần đó, bấm điện thoại của Hàn Gia Lệ. Chẳng mấy chốc điện thoại kết nối, nhưng bên ồn ào: "Tiểu Gia hả? Mình là Mộc Vũ đây, đang ở ?"

“Mình đang ở KFC, định mua chút gì ăn lót .” Trong ống vang lên tiếng Hàn Gia Lệ đang thanh toán.

Mộc Vũ ngập ngừng một chút, thẳng: “Cậu thể về nhà giúp một việc ? Mình đang cần gấp lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-28-cau-cuu.html.]

Hàn Gia Lệ đồng ý ngay chút do dự. Ngay đó, Mộc Vũ tiếng cô bạn yêu cầu nhân viên KFC gói mang . Mộc Vũ cúp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Cô thầm nhủ: Nếu giành hợp đồng quảng cáo , nhất định sẽ mời Hàn Gia Lệ một bữa thật to.

Sau đó, Mộc Vũ nạp thêm tiền điện thoại, xem đồng hồ, mới chỉ 11 giờ rưỡi, vẫn còn kịp. Cô vội vẫy một chiếc taxi, tuy trong lòng xót tiền, nhưng lúc chẳng thể tính toán nữa.

Chẳng bao lâu, xe đưa Mộc Vũ về cổng tứ hợp viện. Vừa trả tiền taxi xong, cô vội vàng nhảy xuống xe thì thấy một chiếc taxi khác cũng tới từ hướng đối diện, Hàn Gia Lệ đang xách theo túi giấy to đựng đồ ăn của KFC, nhảy xuống khỏi xe.

Mộc Vũ thấy Gia Lệ đang bước nhanh về phía , xúc động đến mức gì. Hàn Gia Lệ nở nụ tinh nghịch, : “Chắc chắn chuyện gấp, nếu thì để đến tối mới gọi , đúng ? Nên bắt taxi về luôn nè.”

Mộc Vũ nắm c.h.ặ.t t.a.y Gia Lệ, gật đầu liên tục. Gia Lệ cũng nắm lấy tay cô, giơ cao túi giấy tay , : “Cậu chắc ăn đúng ? Mình mua hai cái hamburger, nhà tiếp.”

Mộc Vũ mỉm gật đầu, hai cùng sánh vai sân. Vào đến phòng, Mộc Vũ nhận lấy chiếc hamburger Hàn Gia Lệ đưa, há to miệng c.ắ.n một miếng thật mạnh, cô thật sự đói lắm . Suốt cả buổi sáng hôm nay, cô vất vả ngừng nghỉ.

Nuốt miếng hamburger trong miệng xuống, Mộc Vũ uống một ngụm lớn Coca, đó mới hỏi: “Điện thoại của chụp hình ?”

Hàn Gia Lệ sững , câu hỏi khiến cô khó hiểu. Cô trả lời trong sự bối rối: “Chụp thì , nhưng độ phân giải cao lắm, chỉ 4 megapixel thôi.”

Sau miếng c.ắ.n đầu tiên đầy vội vàng, Mộc Vũ bắt đầu ăn chậm rãi hơn, cô lấy khăn giấy lau miệng, khẳng định : “Bốn triệu điểm ảnh? Chắc là đủ . Lát nữa giúp chụp mấy tấm ảnh, cần in để dùng.”

Hàn Gia Lệ càng lúc càng thấy mơ hồ, hiểu nổi Mộc Vũ đang gì. Nếu chụp ảnh thì studio chuyên nghiệp chụp là xong, hoặc mượn máy ảnh kỹ thuật , thứ đó bây giờ cũng hiếm hoi gì, dùng điện thoại để chụp?

Mộc Vũ sự khó hiểu trong mắt Hàn Gia Lệ. Cô ăn nốt chiếc hamburger chỉ trong vài miếng, lau tay, giải thích: “Hôm nay đăng ký tuyển chọn cho một quảng cáo nước thể thao. họ yêu cầu nộp một bức ảnh nghệ thuật. Hạn ch.ót đăng ký là ba giờ chiều nay, nên chỉ còn cách tự chụp.”

Hàn Gia Lệ lập tức hiểu . Cô lấy chiếc điện thoại nhỏ nhắn trong túi xách , lật lật một lúc, do dự hỏi: “Cái … liệu ?”

Mộc Vũ nghiêng đầu qua vài cái, mỉm động viên: “Ổn, chắc chắn vấn đề gì .”

Hàn Gia Lệ khuôn mặt Mộc Vũ tự tin và rạng rỡ, cô tin tưởng bạn mới quen . Trong lòng cô bắt đầu háo hức thấy Mộc Vũ một nữa tạo điều kỳ tích.

Hàn Gia Lệ thực sự tò mò, thể chụp ảnh nghệ thuật bằng… điện thoại?

Cô há miệng ăn vội chiếc hamburger còn , ăn đến mức suýt nghẹn, mắt trợn trắng. Mộc Vũ buồn bực, vội vàng đưa cốc Coca cho cô. Hàn Gia Lệ tu hai ngụm, dùng mu bàn tay lau miệng, nóng lòng hỏi: “Chụp kiểu gì đây?”

Mộc Vũ ngẩng đầu quan sát khắp phòng, chăm chú tìm kiếm đạo cụ cần thiết, tìm trả lời như nghĩ thành tiếng: “Chụp ảnh nghệ thuật ba yếu tố quan trọng: Thứ nhất là trang điểm, thứ hai là trang phục, và thứ ba là phông nền.”

 

 

Loading...