Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 35: Truyền hình thực tế

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:57:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Bác An trêu, nhưng cũng chỉ đành bất lực theo Vạn Nhận, trực tiếp lên tầng 27.

Biết bản với bạn cũ, Vạn Nhận chủ động lấy loại cà phê hạt quý giá nhất mà vẫn cất giữ, cà phê cầy Bali. Loại cà phê cực kỳ đắt đỏ, vì sản xuất từ quá trình đặc biệt: Loài cầy hương bản địa của đảo Bali ăn những quả cà phê chín mọng, đó lên men trong dày và thải , dân địa phương thu gom, chế biến.

Sản lượng của loại cà phê cực kỳ khan hiếm, suốt cả năm chỉ thu chừng năm đến sáu trăm cân.

Vương Bác An cực kỳ yêu thích cà phê, mà đến chỗ Vạn Nhận cũng lúc nào cũng thể uống loại "báu vật" .

Thao tác Vạn Nhận thuần thục, đổ hạt cà phê máy xay, nghiền mịn lọc sạch, đó cho máy pha và nấu sôi.

Chẳng bao lâu, hương thơm nồng đậm của cà phê lan tỏa khắp căn phòng.

lúc , Liên Minh đẩy cửa bước , hít một thật sâu mùi hương nồng nàn, đó thấy Vương Bác An, liền cung kính chào: “Anh An!”

Vạn Nhận hài lòng với điểm của Liên Minh, thằng nhóc tuy phần kiêu căng ngạo mạn, nhưng đến mức ngông cuồng coi trời bằng vung, vẫn lúc nào nên tiến, lúc nào nên lui.

Ba quây quần quanh chiếc bàn gỗ đàn hương, mỗi cầm một ly cà phê đen thơm lừng, trông chút hợp với khí chất tổng thể, pha lẫn giữa tinh tế và “kỳ quặc”.

Vương Bác An nhấp một ngụm cà phê, luồng sinh khí dâng lên từ gan bàn chân thẳng đến đỉnh đầu, nhắm mắt thưởng thức trong giây lát, dùng ngón tay gõ nhè nhẹ lên mặt bàn, : “Cái bàn uống uống cà phê thì lệch tông thật đấy.”

Vạn Nhận cũng bưng tách cà phê lên, nhấp một ngụm chỉ , gì. Chưa đến một lát, tiếng gõ cửa vang lên. Vạn Nhận liếc màn hình giám sát, thấy ba vị giám khảo trong đợt tuyển chọn mẫu quảng cáo đang ngoài cửa, bèn ấn nút mở cửa.

Trong ba đó, hiển nhiên Phí Đông Minh là dẫn đầu. Sau khi bước , ông khẽ gật đầu với Vạn Nhận, đưa một xấp đơn đăng ký trong tay, khách khí : “Vạn tổng, khi chúng sơ tuyển, trong các thí sinh nữ đăng ký ngày cuối cùng, mười bốn khá nổi bật, tất cả đều trong đây, xin mời ngài xem qua.”

Vạn Nhận tiện tay nhận lấy, đưa ngay cho Vương Bác An. Vương Bác An đặt tách cà phê xuống, cẩn thận xem từng tờ hồ sơ, khi lật đến một tờ giữa xấp, ánh mắt sáng lên, hét khẽ một tiếng: “Chính là cô ! Chính là cô !”

Liên Minh bên tò mò, cúi ghé mắt , tiên là một bức ảnh khổ 32K in : Một thiếu nữ mỹ lệ vô song, khoác một lớp voan mỏng, vững vàng giữa cơn gió biển, cả bố cục bức hình trông nghệ thuật.

Chỉ là kỹ , cảm giác cẩu thả, tấm voan cô gái… thế nào cũng giống như một mảnh rèm cửa sổ .

Liên Minh khẽ cau mày, sang phần tên thí sinh, khi hai chữ quen thuộc đập mắt, lập tức cứng đờ, thể động đậy.

Là cô ?! Thật sự là cô ?!

Trong đầu Liên Minh hiện lên đủ hình ảnh của cô gái , một cung nữ cổ điển duyên dáng, một cô nàng tinh nghịch dễ thương, một nữ nhân viên văn phòng thời thượng quyến rũ… và giờ đây, cô xuất hiện như một nữ thần gợi cảm đỉnh núi Olympus của Hy Lạp.

Cô gái , rốt cuộc còn bao nhiêu khuôn mặt nữa đây?!

Ngay khoảnh khắc đầu tiên thấy bức ảnh, thấy choáng ngợp, kinh diễm đến mức thể rời mắt, nhưng nhận đó là cô!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-35-truyen-hinh-thuc-te.html.]

Vương Bác An tay cầm hồ sơ run lên từng hồi, giọng lặp lặp đầy kích động: “Chính là cô ! Chính là cô ! Là cô gái mà lúc nãy lướt qua chúng , chắc chắn thể sai !”

Dựa trực giác sắc bén của một đạo diễn, Vương Bác An con mắt còn tinh tường hơn cả Liên Minh, an lập tức thấu bản chất thực sự của Mộc Vũ.

Bên cạnh, Vạn Nhận thấy vẻ kích động của hai thì phần đồng tình, đưa tay rút tờ đăng ký của Mộc Vũ từ tay Vương Bác An, liếc qua một cái, cũng ngây . Chẳng lẽ… chỉ là trùng hợp ?

Người bạn Trịnh Thu từng đặt nhiều kỳ vọng cô gái , bây giờ ngay cả Vương Bác An cũng gặp ấn tượng sâu sắc. Chẳng lẽ… cô gái thực sự định sẵn sẽ trở thành ngôi sáng tương lai?

Trong lòng Vạn Nhận thấp thoáng thấy một con đường ánh trải dài ngay mắt, cuối con đường đó là bóng dáng mảnh mai , giữa muôn vàn ánh , trời rực rỡ, lấp lánh gì sánh .

Sau vài giây trầm ngâm, Vạn Nhận mấy còn , hờ hững : “Những đăng ký hôm nay, ngoài còn mười tám vượt qua vòng sơ tuyển tài năng mấy ngày . Vậy chi bằng hôm nay chọn thêm hai nữa cho tròn hai mươi, thẳng vòng bán kết.”

Mọi thoáng ngẩn . Tô Ba Ba, đại diện bên đài truyền hình – đối tác hợp tác chương trình – lập tức phản đối: “Vạn tổng, e rằng điều lắm. Nếu chọn thẳng bán kết, thì xem như bỏ bớt hai tập chương trình, lịch phát sóng của đài truyền hình sẽ điều chỉnh . Điều đó bất lợi cho việc quảng bá sản phẩm.”

Nhạc sĩ Ngô Bác cũng gật đầu tán thành: “ , giống như khi liveshow ca nhạc, dùng vài bài hát chậm để kích thích cảm xúc khán giả dần dần. Bây giờ chương trình vẫn đang trong giai đoạn nóng, nếu đột ngột chuyển sang bán kết, thể sẽ đúng thời điểm.”

Vạn Nhận lấy thêm ba chiếc tách, rót cà phê mời ba vị giám khảo, đó nở một nụ khó lường, thâm sâu từng . Anh thấy Vương Bác An là đầu tiên khôi phục vẻ bình tĩnh, Liên Minh thì về với vẻ mặt dửng dưng thường thấy, chỉ ba giám khảo là vẫn còn căng thẳng rõ rệt.

Vạn Nhận Vương Bác An, hỏi: “Bác An, nghĩ ?”

Vương Bác An chống tay lên cằm, Vạn Nhận, thong thả phân tích: “Nếu như thẳng vòng bán kết, nhất định phương án để thu hút sự chú ý của khán giả. Vậy thì sẽ là cái kiểu ‘PK – đấu loại’ quen thuộc nữa. Dù thì chiêu đó ở các chương trình tuyển chọn trong nước xào nấu quá nhiều , bây giờ nhạt nhẽo .”

Mọi lập tức lời của Vương Bác An thu hút.

Vạn Nhận nhấp nhẹ một ngụm cà phê, trong lòng gật gù, đúng là cà phê hảo hạng, uổng cái giá ngang với vàng.

Một khi đầu óc Vương Bác An gợi mở, bắt đầu phân tích ngừng: “Vậy thì các chương trình tuyển chọn còn mô hình nào khác ? Chẳng lẽ bắt chước mô hình chương trình thực tế nước ngoài, biến nó thành một cuộc chiến sống còn?”

Cạch! Ly cà phê trong tay Vạn Nhận đặt xuống bàn vang lên rõ ràng.

Anh Vương Bác An bằng ánh mắt tán thưởng, giấu giếm nữa: “ . chính là biến tuyển chọn thành một chương trình truyền hình thực tế thực thụ.”

Liên Minh và bừng tỉnh ngộ. Tuổi tác Phí Đông Minh lớn nhất trong nhóm, hành sự cũng chín chắn nhất, một lúc suy nghĩ, ông đưa thắc mắc: “Ý tưởng thì , nhưng đây trong nước cũng từng du nhập nhiều chương trình truyền hình thực tế, mà đều chỉ là học theo hình thức, nội dung thực chất. Hơn nữa nếu copy mô hình thành công từ nước ngoài, sẽ liên quan đến vấn đề bản quyền đấy.”

Khuôn mặt Vạn Nhận hiện rõ nụ tự tin và nắm chắc phần thắng, tiện tay đẩy mấy tập tài liệu bên cạnh về phía Phí Đông Minh: “Mấy chương trình cần dùng đến, mua bản quyền hết , các chỉ cần yên tâm thực hiện là .”

Phí Đông Minh bán tín bán nghi cầm tài liệu lên. Dù Vạn Nhận là giàu và chịu chi, nhưng ông vẫn khó mà tin chỉ vì một quảng cáo nước giải khát, mà Vạn Nhận chấp nhận tốn nhiều công sức đến .

 

 

Loading...