Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 4: Từ bỏ vinh hoa phú quý

Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:51:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứng đỉnh tòa nhà cao tầng , một cảm giác như đế vương xuống muôn dân, tựa hồ thứ trong thiên hạ đều gọn trong tay . Mộc Vũ lắc mạnh đầu, phủi sạch cái ý nghĩ vô nghĩa .

Cô thong thả căn phòng, cầm lên một chiếc điều khiển khác từ mặt tủ đá cẩm thạch bên giường. Nhẹ nhàng bấm một nút, bức tường gương tách hai, để lộ một chiếc tủ quần áo khổng lồ, kéo dài từ chân tường lên tận trần nhà, chia ba ngăn: , giữa và .

Ngăn cùng là một hàng túi xách, logo đó thì thiếu những cái tên đình đám như LV Hermès. Rõ ràng An Cách niềm đam mê mãnh liệt với hàng hiệu, và là tín đồ của phong cách xa hoa. Hầu hết những chiếc túi đều lấp lánh ánh kim, kèm là các khóa cài đính kim cương kiểu cách.

Ngăn giữa là quần áo, bọc trong từng chiếc túi nilon trong suốt, treo san sát như ở quầy hàng cao cấp trong trung tâm thương mại. Chỉ cần liếc sơ qua, Mộc Vũ nhận ít mẫu thời trang mới nhất từ các nhà mốt danh tiếng, thậm chí còn nguyên cả tem mác cắt, từng mặc qua.

Ngăn cùng là giày đủ loại, từ sandal cao gót dây mảnh, giày tennis đặt riêng, cho đến giày múa ba lê mềm mại, mỗi đôi mang một phong cách khác biệt.

Trong cả chiếc tủ đồ khổng lồ , chỉ giày là dấu hiệu từng sử dụng, còn quần áo và túi xách dường như chỉ tồn tại để thỏa mãn một thú vui sưu tầm nào đó của chủ nhân, đơn thuần là ngắm và sở hữu.

Mộc Vũ thèm liếc mấy chiếc túi da ở ngăn cùng, cô lục lọi một hồi trong đống quần áo ở ngăn giữa, cuối cùng cũng chỉ bất lực buông tay. Ở đây, tùy tiện lấy một bộ đồ nào mang ngoài đường, cũng đủ khiến một nhân viên văn phòng bình thường tiêu sạch nửa tháng lương. Đối với một quyết tâm khởi nghiệp từ con như cô, thứ quần áo hào nhoáng như thật quá chướng mắt.

Cô lom khom chọn trong ngăn giày bên , cuối cùng chỉ lấy vài đôi giày thể thao mềm nhẹ, loại thiết kế riêng, hề nhãn hiệu, thoạt chẳng khác gì hàng mua ngoài chợ đêm, đúng với yêu cầu của cô.

Mộc Vũ tìm một chiếc vali du lịch, cũng là của LV, chẳng còn cách nào khác, đành miễn cưỡng dùng tạm, ném mấy đôi giày trong. Sau đó, cô lục lọi khắp căn phòng, ở vài góc khuất tìm ít tiền lẻ, trong mấy chiếc quần mặc ở nhà giặt, mò mấy tờ tiền trăm, đếm sơ sơ cũng hơn hai nghìn.

Cô khá hài lòng với chiến lợi phẩm , nhét hết tiền túi áo. Cuối cùng, Mộc Vũ đầu căn hộ xa hoa một cái, xách vali cửa, buồn ngoảnh .

Cô chỉ mang theo giấy tờ tùy của An Cách, bộ thẻ tín dụng, thẻ ngân hàng, đều cô nhét gầm giường. Mộc Vũ hạ quyết tâm, từ đầu. Được sống trong thể của An Cách, với cô mà , là ân huệ quá lớn . Cô chiếm lấy danh phận của An Cách, đó là cuộc đời của An Cách, của cô.

Trong thành phố lớn , một nhóm tự gọi là “dân trôi nổi”. Họ thu nhập định, công việc cố định. Mỗi ngày chạy tới chạy lui giữa các đoàn phim, tìm kiếm cơ hội đóng vai quần chúng. Mơ một ngày nào đó, sẽ lọt mắt xanh của một đạo diễn lớn. Trở thành nữ chính trong b.o.m tấn, từ đó một bước lên mây.

Mộc Vũ đây cũng từng là một trong đó.

Cô hiểu rõ những nơi mà dân trôi dạt trong thành phố thể đặt chân. Những tứ hợp viện chật chội, các tầng hầm ẩm thấp, thậm chí gầm cầu vượt lối thông của tàu điện ngầm, đều thể tạm thời trở thành nơi che mưa trú nắng cho họ.

Lần , Mộc Vũ định tới một căn tứ hợp viện khá bình thường, nơi đó mấy tạm vững, thỉnh thoảng cũng chút danh tiếng trong các đoàn phim, chuyên đảm nhiệm vai phụ thoại.

Cô bây giờ chỉ cần một cơ hội nghề, mà còn cần dựa quan hệ của khác, để nhanh ch.óng chen chân giới.

Chiếc vali LV quả hổ danh, chất liệu kim loại phản quang dày dặn, tay kéo bạc sáng bóng. Vậy mà kéo lên nhẹ bẫng, hai bánh xe nhỏ lăn mặt đường bê tông gồ ghề gần như phát tiếng động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-4-tu-bo-vinh-hoa-phu-quy.html.]

Mộc Vũ suýt nữa thì nỡ vứt nó .

Trong cửa hàng tiện lợi gần trạm xe buýt, cô mua mấy túi nilon cỡ lớn và một ít đồ dùng vệ sinh cá nhân, lấy giày khỏi vali, nhét túi nilon, một tay xách túi, một tay kéo vali rỗng trạm.

Cô xem kỹ tuyến đường, đợi năm phút, xe buýt đến, đợi xe lập tức chen chúc , cửa lên xe ép c.h.ặ.t trong giây lát. Mộc Vũ nhân lúc hỗn loạn buông tay khỏi vali, xách túi nilon len lỏi lên xe.

Vừa khéo đúng giờ tan tầm, đông nghẹt, Mộc Vũ xách túi nilon to tướng khiến nhiều liếc mắt khó chịu, cô vẫn bình thản khu vực giữa xe, chỗ khớp mềm nối xe, khẽ ngả tựa đó.

Theo quy định, khu vực tựa , nhưng trong gian chật chội thế , ai còn quan tâm đến mấy cái cấm đoán đó. Chỉ cần thêm chút trống là quý như vàng , còn cái khả năng "một phần vạn" tai nạn, mấy ai bận tâm?

Khu vực đó lắc lư nhiều hơn hẳn, Mộc Vũ khéo léo điều chỉnh cơ thể theo đà xe chạy, như đang đung đưa theo sóng. Đó là một kỹ thuật giữ thăng bằng đơn giản, dùng chuyển động cơ thể để triệt tiêu lực rung của xe buýt.

Cô từng đóng một bộ phim võ hiệp, trong đó đóng vai một cô gái làng chài, ngày ngày đội nón lá chèo thuyền hồ. quê cô ở phía Bắc, cô là một con vịt cạn chính hiệu.

Lúc mới , cứ bước lên thuyền là cô nôn đến mức trời long đất lở, đạo diễn thậm chí từng nghĩ tới việc đổi diễn viên. Mộc Vũ c.ắ.n răng chịu đựng, ăn ngủ luôn thuyền, chỉ khi cần vệ sinh mới lên bờ. Nhờ thế mà cuối cùng cũng học cách chèo thuyền.

Phim xong, gửi duyệt để chiếu thử, khán giả chuyện chỉ màn hình hỏi đạo diễn: “Ông mời diễn viên quần chúng chuyên nghiệp ở đấy? Người dân đ.á.n.h cá bản địa ?”

Ký ức từ từ trỗi dậy, Mộc Vũ cảm thấy đang từng chút một thế An Cách, cô trở với cuộc sống diễn xuất vốn quen thuộc của , như một con cá sẩy chân nhảy lên bờ nay về nước, tự do bơi lội, tất cả như trong tầm tay.

Tiếng thông báo trạm dừng của xe buýt cắt ngang dòng suy nghĩ, Mộc Vũ xách túi lên, mạnh mẽ chen ngoài, lên xe là xông trận, xuống xe thì như chiến trường, mang khí thế “nghìn cản , vẫn ”, mới thể xuyên qua đám đông thoát ngoài.

Xuống xe , cô ghé sát biển trạm xe, nghiên cứu kỹ thêm một lượt, đưa tay đếm còn bốn trạm nữa, do dự một chút, cuối cùng quyết định vác luôn túi lên vai, sải bước bộ.

Bây giờ cô thu nhập gì, tiết kiệm từng đồng một, mua một chiếc bình giữ nhiệt, giá khá chát — hơn năm mươi tệ, nhưng xứng đáng.

Trong đoàn phim, thường thì sẽ phát nước khoáng, nhưng cũng lấy bao nhiêu cũng , trung bình mỗi chỉ hai chai mỗi ngày, mà mùa hè thì đủ dùng.

Tất nhiên, nếu cô đủ nổi tiếng, khi phim ở sa mạc, nước khoáng còn thể dùng để gội đầu.

Mộc Vũ tính nhẩm một phép toán đơn giản: mang theo bình nước riêng, mỗi ngày tiết kiệm hai chai nước, một tháng là tiết kiệm sáu mươi tệ.

Chưa kể, chuyên viên trang điểm từng dặn cô: Tống nước ấm là bí quyết bảo dưỡng nhan sắc quan trọng.

 

Loading...