Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 5: Chủ nhà quyến rũ
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:52:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chăm sóc cho dày cũng như chăm sóc cho cả cơ thể của . Chỉ khi chức năng của dày khỏe mạnh, thì mới thể hấp thu đầy đủ dưỡng chất từ thức ăn, và mới chịu đựng nổi những môi trường phim khắc nghiệt.
Những câu đó, Mộc Vũ luôn khắc ghi trong lòng.
Cô bước nhanh và vững vàng. Mục tiêu của cô rõ ràng, cô thực hiện ước mơ thực hiện kiếp , sân khấu lớn, nhận một hoặc hai giải thưởng tượng vàng. Diễn xuất chỉ là niềm yêu thích, mà trở thành một phần cốt tủy trong m.á.u thịt cô, khắc sâu đến mức thể tách rời.
Khi thấy căn hộ xa hoa của An Cách, Mộc Vũ cũng từng một khoảnh khắc động lòng. Chỉ cần liếc qua chiếc tủ quần áo khổng lồ , cô thể hình dung một phần cuộc sống của An Cách, đó là thế giới của váy áo lụa là, túi xách kim cương, tiền tiêu xài cần nghĩ ngợi.
Không phụ nữ nào là rung động những thứ . cuối cùng, Mộc Vũ vẫn buông tay.
Bởi vì cô , tất cả những gì An Cách , do chính cô giành , mà là dựa gia đình. Nói thẳng , An Cách là một “công chúa ăn bám” đúng nghĩa, chẳng gì mà vẫn sống sung túc, xa hoa.
Mộc Vũ An Cách, cũng lý do gì để sống trong danh nghĩa của cô . Những gì thuộc về , cho dù đẽ cỡ nào, cô cũng thèm giữ.
Giống như nhặt một chiếc ví dày cộp ngoài đường, trong đó thể là hàng vạn tệ, nhưng nếu tiền của , thì nhất định nên tiêu.
Mộc Vũ tin bản . Cô tin rằng, chỉ cần nỗ lực đủ, chỉ cần cô buông tay, thì thể dùng chính đôi chân bước làng giải trí, dùng diễn xuất để khẳng định giá trị của .
Đó là niềm kiêu hãnh của một phụ nữ lòng tự trọng và lý trí độc lập.
Cô bao giờ trở thành cái bóng của khác.
Cô ơn An Cách, chính xác hơn là ơn thể cho cô cơ hội sống tiếp, để thể tiếp tục theo đuổi giấc mơ dang dở. cô hề ý định tiếp nhận những mối quan hệ xã hội của An Cách, càng biến thành một phiên bản thứ hai của cô . Đó là cuộc sống mà Mộc Vũ mong .
Vì , cô chỉ mang theo giấy tờ tùy , tấm căn cước công dân là thứ duy nhất cô giữ . Mọi thứ còn , từ thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng, đến cả những món đồ nhỏ bé nhất... cô đều để nguyên trong căn hộ . Cô tin rằng, đến một ngày nào đó, ba của An Cách sẽ phát hiện và lấy tất cả. Cô thấy hổ thẹn vì từng chạm tay thế giới , vì cô từng giữ lấy nó.
Bước chân Mộc Vũ càng lúc càng vững chãi. Cô thể cảm nhận rõ ràng rằng một chương đời mới đang vẫy gọi . Một nụ khẽ thoáng qua nhẹ nhàng gương mặt trang điểm, màu mè nhưng thật. Được sống, thật sự là một điều tuyệt vời bao.
Chỉ hai trạm xe buýt, cô bộ mất gần hai mươi phút. Khi dừng cánh cổng sơn đỏ bong tróc của một căn tứ hợp viện cũ kỹ, trong lòng Mộc Vũ dâng lên một cảm xúc khó gọi tên: bồi hồi, bối rối, lẽ là một chút cay nơi khóe mắt.
Nhiều năm về , nơi từng là chốn dung của cô. Một mái hiên cũ, một căn phòng từng kín gió, nhưng che chở cho cô qua bao ngày tháng gian khó. Cô từng đây ăn mì gói giữa mùa đông rét buốt, từng lau nước mắt những thử vai thất bại.
Khi dọn khỏi nơi , cô từng bật vì vui mừng, tưởng rằng từ đây về sẽ bao giờ . Vậy mà, bây giờ cô đây, với một phận mới, một khởi đầu khác.
Mộc Vũ hít một thật sâu, khẽ gào thầm trong lòng: đến đây, giới giải trí!
Căn tứ hợp viện một bà chủ nhà đơn giản chút nào, một phụ nữ sắc sảo, mưu lược, và những mối quan hệ mập mờ với nhiều đạo diễn lẫn nhà sản xuất. Bà thường xuyên trong tay vài vai diễn nhỏ, phân phát cho những cô gái sống trong sân viện . Tất nhiên, ai miễn phí, bà thu 30% hoa hồng từ cát-sê. Vì , đám con gái ở đây đều gọi bà lưng bằng một biệt danh: Ma cà rồng.
cũng chính nhờ “ma cà rồng” , nơi mới khác biệt với những khu trọ rẻ tiền dành cho dân lao động ở thành phố. Không giống những “kiến dân*” chen chúc sống hầm gác xép, nơi đây trở thành điểm đặt chân đầu tiên cho những kẻ mới bước giới diễn xuất.
*Kiến dân là một thuật ngữ chỉ những trẻ học thức, thường là sinh viên mới trường, sống chen chúc trong các khu nhà trọ tồi tàn ở thành phố lớn, các công việc thu nhập thấp và bất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-5-chu-nha-quyen-ru.html.]
Theo như Mộc Vũ , trong thành phố vẫn còn vài căn tứ hợp viện tương tự, nhưng nơi đây là nhất trong đó. Dù “ma cà rồng” ăn chặn kha khá, những công việc bà giới thiệu vẫn thể tin tưởng , ít nhất những kiểu đoàn phim đen tối, l.ừ.a đ.ả.o gạ gẫm.
Ít nhất, trong những cô gái cùng thời với cô, Mộc Vũ là đầu tiên căn tứ hợp viện .
Cô xách theo hai túi nhựa lớn, căn phòng sáng đèn bên tay . Trong bóng đêm mờ nhòe, ánh sáng màu cam dịu nhẹ từ bên trong hắt , giống như một mái ấm đang gọi về đứa con xa xứ lang bạt đủ lâu.
Mộc Vũ lịch sự gõ cửa. “Cạch” cánh cửa lập tức mở , và phụ nữ xuất hiện cánh cửa khiến thể chú ý.
Một sườn xám màu lựu đỏ thêu chỉ vàng lấp lánh, mái tóc ngắn ôm sát tai uốn lượn như sóng lúa chín, dính sát da đầu. Vừa mở cửa, bà nghiêng tựa hờ khung gỗ, ánh mắt mơ màng như tơ nhện giăng, đảo qua đảo Mộc Vũ một cách đầy tính toán.
Toàn bà toát thứ mùi xa hoa và sa đọa của Thượng Hải xưa, như thể một làn khói t.h.u.ố.c phiện phảng phất trong căn phòng cũ, khiến mê mẩn mà thành lời. Đó chính là chủ nhân của căn viện , cũng là "Ma cà rồng" nổi tiếng trong lời đồn, chị Ninh.
Mộc Vũ bình tĩnh yên, để mặc cho chị Ninh quan sát. Cô hiểu rõ, lý do khiến phụ nữ thể sống trong giới giải trí chính là vì cặp mắt sành đời và sắc sảo . Chỉ cần liếc qua một , chị Ninh thể ai là tiềm năng xa trong giới. Chính vì thế, những cô gái bà giới thiệu hầu như đều sớm nhận vai, và thường diễn . Cũng nhờ mà càng ngày càng nhiều quản lý, đạo diễn tìm đến nhờ vả.
Một nét thoáng lướt qua khuôn mặt chị Ninh. Bà nghiêng , bước chậm rãi trong nhà, với Mộc Vũ: “Vào .”
Khi di chuyển, phần xẻ tà bên hông chiếc sườn xám của chị Ninh khẽ mở khép, mỗi bước thong thả khiến đôi chân dài thon thả lấp ló hiện , gợi lên bao liên tưởng.
Mộc Vũ âm thầm quan sát dáng vẻ của chị Ninh, lặng lẽ học hỏi từng cử chỉ, từng bước chân. Năm xưa, một chị thiết của cô, trở thành gương mặt đại diện cho một hãng mỹ phẩm nổi tiếng, từng với cô trong một cuộc trò chuyện riêng: “Chị Ninh mang theo nét kiêu sa của phụ nữ thời xưa, cái thần thái đó chỉ cần học là , mà mài giũa qua mấy thế hệ sống trong môi trường như .”
Người chị từng đắc ý vỗ vai Mộc Vũ, hạ giọng tiết lộ bí quyết cuối cùng: “Hồi đó thử vai, chính là học theo điệu bộ của chị Ninh, kết quả là chọn ngay từ vòng đầu.”
Kể từ đó, Mộc Vũ bắt đầu chú ý hơn đến vị chủ nhà đầy khí chất , cũng dần phát hiện những mặt ai đến của bà .
Phòng khách nhỏ của chị Ninh bài trí ấm cúng và nhã nhặn: Hai chiếc sofa bọc vải thô màu trung tính, một chiếc bàn bằng mây khô đơn giản, đó là cây đèn bàn chụp màu vàng nhạt họa tiết hoa li ti. Góc phòng đặt một chiếc máy hát đĩa kiểu cũ, đang phát bản nhạc “Chuyện phố nhỏ” của Đặng Lệ Quân, khiến cả căn phòng phủ lên một làn khí lười biếng, mềm mại, khiến bất giác đắm chìm, tâm trí như cũng trôi , ngưng đọng giữa gian.
Sau khi Mộc Vũ xuống, chị Ninh nhanh ch.óng lấy một bản hợp đồng thuê nhà, đặt nhẹ mặt cô, xuống chiếc ghế bành đối diện. Bà cầm lấy hộp t.h.u.ố.c lá nữ để bàn , rút một điếu t.h.u.ố.c mảnh dài, khi châm lửa thì liếc mắt Mộc Vũ, hiệu hỏi ý xem cô phiền .
Mộc Vũ khẽ , nhẹ nhàng lắc đầu: “Không, để ý.”
Kỳ thực, cô để ý.
Mộc Vũ rõ, trong nhiều trường hợp, cô học cách chịu đựng mùi khói t.h.u.ố.c. Trong các cảnh ban đêm, gần như ai cũng ngậm một điếu t.h.u.ố.c môi. Nếu cô cấm khác hút, thì ngay lập tức sẽ xem là kẻ lập dị và xa cách, thành cái đích công kích.
Khói t.h.u.ố.c bay mờ mờ như sương, khuôn mặt chị Ninh trở nên hư ảo và khó nắm bắt. Mộc Vũ bà một cái, nâng bản hợp đồng lên, ngập ngừng hỏi: “Chỗ … yêu cầu thanh toán sáu tháng tiền nhà một , thể châm một chút ạ?”
Cô khẽ xoa tay lên chiếc túi đeo bên hông, nhỏ: “ chỉ đủ tiền cho một tháng thôi…”
Chị Ninh khẽ nhướng mày, ánh mắt quét một vòng từ xuống cô, ngừng . lúc Mộc Vũ tưởng sẽ từ chối thì chị Ninh từ tốn thổi một vòng khói hảo, nửa nửa , trả lời: “Được, một tháng thì một tháng.”