Sau Khi Tái Sinh, Tôi Trở Thành Nữ Vương Giới Giải Trí - Chương 6: Công việc đầu tiên
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:53:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Vũ mừng rỡ đến mức dám tin tai . Cô hiểu vì khi nãy ánh mắt của chị Ninh dừng một lúc, chắc chắn là bà nhận chiếc váy liền với đường cắt đơn giản, thanh lịch mà cô đang mặc chính là mẫu mới nhất trong mùa của Lane Crawford. Một đủ khả năng mua chiếc váy giá 500 đô la, nhưng trả nổi 500 tiền thuê nhà một tháng, ai mà chẳng thấy nghi ngờ chứ?
Chị Ninh kéo hợp đồng về phía . Mộc Vũ chú ý đến đầu ngón tay xinh của bà , sơn một lớp sơn móng màu tím nhạt, bên còn vẽ vòng những dây leo màu xanh lá, toát lên một khí chất lực.
Chị Ninh xoạt xoạt vài nét, chỉnh thời hạn thuê nhà hợp đồng. Mộc Vũ do dự, vui vẻ ký tên luôn.
Chị Ninh thuần thục cầm lấy hợp đồng, xé một bản đưa cho Mộc Vũ, uyển chuyển bước đến bên cửa sổ. Bà khẽ vén một góc rèm màu vàng nhạt, chỉ tay về góc phía tây của tứ hợp viện, nở một nụ nhẹ: “Em ở căn nhé, trong đó còn hai cô gái nữa, nhớ sống hòa thuận với nha.”
Mộc Vũ xách túi lên, một tay cầm hợp đồng, dậy : “Chị yên tâm, em hiểu quy tắc . À đúng , chị vai nào phù hợp ạ? Chị cũng mà, em đang cần…”
Mộc Vũ nuốt chữ "tiền" một cách mơ hồ cổ họng, kẹp bản hợp đồng nách, ngón cái, ngón trỏ và ngón giữa xoa xoa , một động tác hiệu cho “NEY” (ngụ ý về tiền bạc).
Chị Ninh bật khẽ, ghế sô pha, cúi nửa xuống, dùng điếu t.h.u.ố.c còn một phần ba ấn nhẹ chiếc gạt tàn pha lê, giọng thản nhiên: “Chị thật sự một vai, chỉ là vai quần chúng thôi, em hứng thú ?”
Mộc Vũ tròn mắt, vui vẻ gật đầu liên tục, chân thành : “Không ạ, chỉ cần đóng phim, vai gì em cũng .”
Chị Ninh thẳng dậy, khoanh hai tay vai trần, nghiêng đầu, nửa thật nửa đùa: “Vai gì cũng ? Bao gồm cả cảnh hôn, cảnh giường chiếu, cảnh khỏa nữa ?”
Dù Mộc Vũ sống hai kiếp, kiếp cũng là từng trải, vẫn câu hỏi bất ngờ của chị Ninh cho á khẩu. Cô gượng hai tiếng mà đáp . Có lúc, im lặng còn hơn từ chối thẳng, để cho một chút đường lui.
Thấy Mộc Vũ lúng túng, chị Ninh nhịn ngả nghiêng. Nhìn dáng bà nghiêng ngả trong gió, trong đầu Mộc Vũ kìm hiện lên bốn chữ: liễu yếu đón gió.
Cười chán, chị Ninh vỗ vỗ vai Mộc Vũ, tiễn cô cửa, nở nụ rạng rỡ: “Yên tâm , chỉ là vai một a thôi.”
A ? Mộc Vũ bỗng một cảm giác kỳ lạ. Cô dừng ngay cửa, đầu , lễ phép hỏi: “Cho em hỏi, đây là phim gì ạ? Đạo diễn là ai?”
Chị Ninh nghiêng đầu nghĩ một lúc, trong nét chín chắn của tuổi tác pha thêm chút ngây thơ trẻ trung. Mộc Vũ chợt nhận chị Ninh nghiêng đầu khi chuyện, cách tránh áp lực của ánh mắt trực diện, khiến thấy bất lịch sự.
Chị Ninh nghĩ ngợi một lúc ngập ngừng : “Hình như là Hán Vũ gì đó sử, là phim truyền hình của một đạo diễn trẻ.”
Mộc Vũ như trút tảng đá trong lòng, chắc chắn hỏi: “Có là Hán Vũ Bí Sử, do đạo diễn Trịnh Thu chỉ đạo ạ?”
Chị Ninh gật đầu tỉnh ngộ, vỗ vai cô khen ngợi: “Không tệ, đúng là phim đó đấy, ? Có hứng thú ?”
Chị Ninh đảo mắt trái , hạ giọng nhỏ: “Nghe cô bé vốn định đóng vai nhập viện vì dùng t.h.u.ố.c kích thích, bên đó cần gấp, nên mới tìm đến chị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-tai-sinh-toi-tro-thanh-nu-vuong-gioi-giai-tri/chuong-6-cong-viec-dau-tien.html.]
Mộc Vũ khổ, đây là cái nan đề gì đây? Vai diễn mà An Cách bỏ một khoản tiền lớn để mua, cuối cùng rơi tay cô.
Cô mím môi, khóe miệng cong lên thành một nụ mắt, đùa: “Em lựa chọn nào khác ạ?”
Chị Ninh cô, cảm thấy cô gái thật thú vị, hai cùng bật ha hả. Chị Ninh bảo cô đợi một lát, lấy một tấm danh , khéo léo nhét cổ áo váy của Mộc Vũ, còn vỗ nhẹ lên n.g.ự.c cô một cái, gương mặt trắng trẻo của Mộc Vũ đỏ bừng lên, chị Ninh trêu ghẹo: “Cũng ‘vốn liếng’ đấy chứ.”
Nói xong, chị Ninh phòng, khi đóng cửa còn thò nửa cái đầu , nghiêng mặt nháy mắt một cái, giọng nũng nịu dặn: “Đừng đến muộn đấy nhé~”
Mộc Vũ thẫn thờ một lát, hít một sâu, lấy tinh thần, xách túi bước nhanh về phía căn phòng ở góc phía tây của tứ hợp viện. Chớp mắt đến cửa phòng.
Rèm cửa kéo kín từ bên trong, bên ngoài chỉ thể thấy hai cái bóng mờ mờ, vóc dáng đều thon thả. Mộc Vũ giơ tay gõ hai cái nhẹ nhàng, lập tức bên trong vang lên tiếng hỏi: “Ai đấy?”
Mộc Vũ ngước mắt lên, cân nhắc cách một chút, dịu giọng trả lời: “Người mới, sẽ ở cùng các .”
Cửa lập tức mở , giống kiểu mở hé hé như chị Ninh, mà là mở toang, phòng . Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo ba lỗ thể thao màu xám và quần short bò bó sát, thản nhiên cửa, thoải mái đưa tay , tự giới thiệu: “Chào , là Hàn Gia Lệ.”
Mộc Vũ luống cuống xách túi chuyển sang một tay, do dự một chút, còn chùi tay váy mới đưa bắt tay cô , trả lời ngắn gọn: “An Cách.”
Hàn Gia Lệ nắm tay cô tinh nghịch nháy mắt, liếc túi đồ cô đang cầm rạng rỡ: “Tớ chìa tay định giúp cầm túi, ai ngờ … tự nhào lòng tớ .”
Ngay lập tức, Mộc Vũ thấy quý mến cô gái thẳng thắn, vui vẻ . Cô khách sáo, nhét hết mấy cái túi Hàn Gia Lệ, đùa : “Được mỹ nhân phục vụ, đúng là vinh hạnh quá!”
Hàn Gia Lệ ôm lấy túi đồ là giày, nghiêng theo quán tính, lảo đảo suýt vững. Lúc đó, từ bên cạnh vươn một đôi tay thon dài, trắng trẻo thanh nhã, giúp cô đỡ bớt một túi, kèm theo một giọng nữ khàn trách nhẹ: “Lại vẻ hùng đấy ?”
Mộc Vũ theo giọng , thấy một cô gái mặc chiếc váy dài màu xám bạc, thắt đai lưng tua rua màu trắng, nhẹ nhàng ôm lấy túi đồ của cô. Gương mặt cô bằng đôi tay, nhưng nước da trắng, ngũ quan hài hòa, mang nét quý phái, khí chất.
Cô gái đó Mộc Vũ, khẽ mỉm , nhẹ nhàng : “Tần Dung.”
Mộc Vũ cũng lịch sự đáp bằng một nụ , những cần sự nồng nhiệt, nhưng với một , chỉ cần giữ lễ độ là đủ.
Rõ ràng, hai bạn cùng phòng mới của cô thuộc hai kiểu tính cách khác . cách họ hòa hợp với , thể thấy đều là dễ sống chung.
Hàn Gia Lệ nhiệt tình giúp Mộc Vũ dọn dẹp một chiếc giường trống, khi cô chăn màn, còn mang luôn bộ mới giặt phơi của sang cho cô dùng. May là mùa hè, chỉ cần một tấm đệm và chiếc chăn mỏng là đủ.