Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 36: Tranh nhi quá ưu tú

Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:33:04
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Cố Tuế An đồng ý, nàng lập tức theo hai rời khỏi phía tảng đá lớn và về phía con đường mòn. Ở phía xa, nàng thấy đàn ông mặc áo xám và cô gái chạy đang ở đó.

 

“Sao cô theo chúng ?” Hướng Dung Nhi cau mày hỏi.

 

“Cô nương gặp nhóm cướp, chắc là thất lạc với gia đình . Nhà cô ở Kinh đô, chúng cũng Kinh, nên quyết định đưa cô cùng.” Hướng Dịch Hiên giải thích.

 

“Không ! Nhìn dáng vẻ chậm chạp của cô , chẳng sẽ lỡ thời gian của chúng ?”

 

Hướng Dịch Hiên thở dài một tiếng, tiểu nhà mềm mỏng thì , cứng rắn thì , nên chỉ thể ôn hòa : “Tiểu , nãy là của ca ca, nên lớn tiếng với . Cô nương đáng thương như , chúng đưa cô cùng cũng lỡ bao nhiêu thời gian . Muội thử nghĩ xem, lúc gặp đám bắt cóc , nếu Tranh nhi tâm địa thiện lương cứu , thì e rằng cũng lành ít dữ nhiều .”

 

Hướng Dung Nhi đến đây thì sững . Nàng nhớ trải nghiệm của năm đó.

 

Mặc dù giờ đây nàng học võ công và hành tẩu giang hồ hai năm, gặp ít chuyện đáng sợ, nhưng chuyện năm đó vẫn trở thành nỗi ám ảnh của nàng . Nếu Nguyễn tỷ tỷ cứu nàng , thì e rằng nàng sớm…

 

Nghĩ đến đây, nàng cô nương mặt giống hệt như bản của ngày . Biểu cảm của nàng dần dần dịu , ngượng nghịu : “Muốn theo thì theo .”

 

Hướng Dịch Hiên thấy tiểu của đồng ý, cuối cùng cũng mỉm . Hắn xoa đầu Hướng Dung Nhi và khen ngợi: “Tiểu quả nhiên là một nữ t.ử tấm lòng nhân hậu.”

 

“Hừm, đó là điều đương nhiên. Vừa nãy nếu ca ca lớn tiếng với thì giận dỗi như .” Hướng Dung Nhi hất tay khỏi đầu .

 

Hướng Dịch Hiên hất tay cũng giận, : “Là ca ca sai , ca ca xin . Đợi đến Kinh đô, gì ca ca cũng mua cho , thế nào?”

 

Hướng Dung Nhi hừ một tiếng: “Thế thì còn tạm .”

 

Cứ như , Cố Tuế An cùng mấy họ về phía Kinh đô.

 

Vì đây là một con đường mòn nhỏ nên suốt đường họ gặp thêm nào khác.

 

Vào lúc chập tối, cả đoàn cuối cùng cũng khỏi con đường mòn trong rừng, và đến con đường lớn.

 

Lúc , trời bắt đầu đổ mưa phùn.

 

Mấy lo lắng lát nữa trời sẽ mưa lớn, bèn quyết định nghỉ một đêm trong một ngôi miếu đổ nát cách đó xa, sáng mai sẽ tiếp tục lên đường.

 

Bên trong ngôi miếu đổ nát lâu tu sửa, mặt đất lát đá nhưng nhiều chỗ bong tróc hoặc hư hỏng, cỏ khô còn vương vãi khắp nơi.

 

Trúc Sênh nhặt vài khúc gỗ để đốt lửa. Cố Tuế An gần đống lửa để sưởi ấm. Lúc nàng mới nhận lạnh, nàng đưa hai tay gần đống lửa để sưởi ấm.

 

Quả nhiên, cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, những hạt mưa rơi lộp bộp ngói vỡ, phát tiếng động lách tách.

 

Đột nhiên một cục lương khô xuất hiện mặt Cố Tuế An.

 

“Nè, đồ câm, ăn chút gì .” Hướng Dung Nhi mặt Cố Tuế An, đưa một cục lương khô cho nàng.

 

Cố Tuế An lập tức sửng sốt.

 

Hướng Dung Nhi thấy nàng ngây thì sốt ruột, lập tức ném lương khô lòng nàng sang với Hướng Dịch Hiên: “Ca ca, thấy nhóm cướp dọa cho ngu .”

 

Hướng Dịch Hiên kéo Hướng Dung Nhi xuống bên cạnh đống lửa: “Nhà của cô nương ở Kinh đô, chắc cũng là một cô nương xuất từ gia đình nghèo khó . Đột nhiên gặp chuyện , nhất thời trấn tĩnh cũng là chuyện thường tình thôi.”

 

“Hồi đó cũng như cô , thôi đến cô nữa. Chạng vạng ngày mai lẽ sẽ đến Kinh đô , cuối cùng cũng thể gặp Nguyễn tỷ tỷ!” Hướng Dung Nhi nở một nụ xinh xắn môi.

 

“Cũng Tranh nhi bây giờ thế nào . Hầu phủ là chốn quyền cao chức trọng, vị Hầu gia đó đông nhân tình và tiểu , Tranh nhi thích nghi .” Hướng Dịch Hiên vô cùng lo lắng .

 

“Ca ca cứ yên tâm, Nguyễn tỷ tỷ là ân nhân cứu mạng của Thái t.ử Điện hạ, Thái t.ử Điện hạ nhất định sẽ che chở cho tỷ . Hơn nữa, Nguyễn tỷ tỷ ưu tú như , ai mà yêu thích chứ.”

 

Hướng Dịch Hiên xong thì bất lực một tiếng: “ , thích Tranh nhi nhiều như thế, mà Tranh nhi ưu tú và đặc biệt đến . Nếu lỡ như Thái t.ử Điện hạ cũng…”

 

Vậy thì còn cơ hội nào nữa .

 

Hướng Dung Nhi bên cạnh rằng những lời đ.â.m một nhát trái tim ca ca .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-36-tranh-nhi-qua-uu-tu.html.]

Cố Tuế An cầm cục lương khô tay cúi đầu gặm trong im lặng.

 

Nguyễn tỷ tỷ? Thái t.ử Điện hạ?

 

Thì bọn họ đều là bạn của nữ chính.

 

Là những bạn nào đây? Đi cùng lâu như nhưng họ vẫn tên cho nàng , mà nàng nên cũng chẳng cách nào để hỏi.

 

Toàn đau nhức khiến suy nghĩ nàng trở nên rối loạn. Thôi kệ, nên nghĩ nữa.

 

“Này đồ câm, ngươi sống ở Kinh đô về Nguyễn tỷ tỷ của ?” Hướng Dung Nhi bới lửa hỏi.

 

Cố Tuế An , lập tức lắc đầu.

 

“Ngay cả chuyện mà cũng từng đến ? Phải , dáng vẻ của ngươi thì gia cảnh chắc cũng chẳng gì, dân thường đến Nguyễn tỷ tỷ của cũng là chuyện bình thường.”

 

Hướng Dung Nhi lúc vẫn chuyện cả Kinh đô đều đến sự tồn tại của Nguyễn tỷ tỷ của nàng , chỉ nghĩ rằng hiện tại chỉ giới con cái nhà quan mới .

 

Cố Tuế An gì, đương nhiên nàng cũng . Không hiểu vì nàng càng lúc càng đau, đau đến mức nàng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

 

Trúc Sênh chú ý thấy sự khác thường của nàng: “Cô nương, cô ?”

 

Đối phương dứt lời, Cố Tuế An lập tức ngã vật xuống đất, khiến mấy bên cạnh trở nên hoảng hốt.

 

Trúc Sênh vội vàng gần Cố Tuế An, sờ trán nàng bắt đầu bắt mạch cho nàng.

 

“Cô gái sốt .”

 

Nói xong lập tức dậy và lấy một lọ nhỏ từ chiếc giỏ tre lưng. Hắn đổ một viên t.h.u.ố.c bên trong , đút miệng nàng, lấy túi nước cho nàng uống một ngụm.

 

Thấy nàng nuốt t.h.u.ố.c xong, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

“Uống t.h.u.ố.c chắc là nữa nhỉ?” Hướng Dung Nhi cau mày hỏi.

 

Trúc Sênh: “Viên t.h.u.ố.c chỉ thể thuyên giảm bệnh tình thôi, đợi đến ngày mai Kinh đô vẫn cần uống t.h.u.ố.c thang.” Nói xong dậy, dồn cỏ khô xung quanh ở một góc của ngôi miếu đổ nát.

 

Sau đó bế Cố Tuế An đặt lên đống cỏ khô, còn cởi áo ngoài của đắp lên nàng, và phủ thêm một lớp cỏ khô nữa lên áo ngoài.

 

“Trúc Sênh, quan tâm đến cô như ?” Hướng Dung Nhi nheo mắt hỏi.

 

“Cô là bệnh nhân, còn là đại phu.”

 

Hướng Dung Nhi còn định gì nữa thì Hướng Dịch Hiên ngắt lời: “Tiểu , trời khuya , cũng nghỉ ngơi sớm , mai còn tiếp tục lên đường nữa.”

 

“Được , .”

 

Đêm xuống, cơn mưa bên ngoài ngôi miếu đổ nát càng lúc càng nặng hạt. Cánh cửa của ngôi miếu thể đóng , mấy bèn khiêng mấy cái bàn cũ nát trong miếu đến chặn cửa .

 

Đêm càng lúc càng khuya, đống lửa trong miếu cũng dần tắt chỉ còn một đống tro tàn. Gió từ cửa sổ vỡ thổi trong, tro tàn bay tung tóe khắp nơi.

 

Sáng sớm ngày hôm .

 

Mấy Hướng Dịch Hiên tỉnh giấc thấy một tràng tiếng vó ngựa truyền đến từ bên ngoài.

 

Mấy lập tức cảnh giác đến bên cửa sổ ngoài.

 

Bên ngoài từ lúc nào thêm nhiều binh lính mặc giáp đen, trong tay của mỗi đều cầm thương dài, cưỡi những con tuấn mã đen và cao lớn.

 

Đột nhiên, Hướng Dung Nhi thấy một bóng dáng quen thuộc trong đám vệ binh mặc giáp đen đó, nàng chợt trợn to hai mắt, lập tức hướng ngoài cửa sổ phấn khích hét lớn:

 

“Nguyễn tỷ tỷ…..”

 

Loading...