Sau Khi Thái Tử Đăng Cơ, Biểu Muội Xấu Số Bị Cưỡng Đoạt - Chương 37: Nếu Tuế Tuế của hắn không còn nữa…
Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:33:05
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài chính là Lý Trọng Yến và đoàn của .
Hôm qua, khi nhận tin Cố Tuế An gặp nhóm cướp, Lý Trọng Yến lập tức dẫn Hắc Giáp Vệ khỏi thành nghỉ ngơi một khắc nào. Lúc , ngựa chịu nổi nữa nên mới dừng để cho ngựa uống nước và ăn thêm thức ăn.
“Điện hạ, bên cạnh một ngôi miếu đổ nát, là chúng đó nghỉ ngơi một lát .” Nguyễn Lưu Tranh cũng theo kịp đường suốt một đêm, lúc sắc mặt chút tái nhợt.
Sau khi đến cổ đại, nàng kết giao với vài bạn giang hồ và cũng học chút võ công, nhưng việc cưỡi ngựa lâu như thì nàng vẫn cảm thấy chịu nổi.
Biết thế , nàng theo .
Hiện giờ nàng Cố cô nương là ai, là đích nữ của đương kim Thừa tướng, cũng là biểu của Thái t.ử Điện hạ. Chắc là Thái t.ử Điện hạ chỉ lo lắng cho thôi.
Lý Trọng Yến về phía sườn dốc của núi Ngôi Pha , mặt biểu cảm, cũng lời nào.
Lúc , trong lòng đầy rẫy sự lo lắng dành cho Cố Tuế An, chỉ ước thể lập tức đến núi Ngôi Pha để tìm Tuế Tuế của .
Tuế Tuế của , yếu ớt và nhát gan như , khi xưa chỉ vô tình thấy trừng phạt kẻ phản bội trong Đông Cung thôi cũng dọa nàng sinh bệnh một trận .
Giờ đây, dám nghĩ Tuế Tuế của gặp nhóm cướp sẽ trải qua chuyện gì. Càng nghĩ, lòng càng thêm sợ hãi.
Nếu Tuế Tuế của còn nữa…
Nghĩ đến đây, một cơn đau nhói truyền đến từ tim . Cặp mắt đen lánh lạnh lùng, cô độc và sâu lường giờ cũng dần lộ vài dấu hiệu điên cuồng.
Đột nhiên, một giọng nữ truyền từ ngôi miếu đổ nát.
Ngay đó, cánh cửa ngôi miếu đổ nát mở , ba nam một nữ bước ngoài.
Nữ t.ử lao nhanh về phía Nguyễn Lưu Tranh, lớn tiếng gọi: “Nguyễn tỷ tỷ…”
Thái t.ử Điện hạ đang ở đây nên Hắc giáp vệ luôn giữ cảnh giác cao độ. Thấy mấy xông từ ngôi miếu đổ nát, bọn họ lập tức đề phòng dùng thương dài chặn họ , sát khí đằng đằng quát lên: “Là nào, mau lui xuống…”
Những Hắc Giáp Vệ đều là những từng xông pha chiến trường, ai nấy đều mang theo sát ý lạnh .
Hướng Dung Nhi nhất thời sợ đến mặt mày tái nhợt.
Hướng Dịch Hiên lập tức kéo tiểu đưa nàng phía : “Dung Nhi, đừng hành động thiếu suy nghĩ.”
Nguyễn Lưu Tranh thấy mấy ở phía thì ngẩn : “Dung Nhi, Dịch Hiên!?”
Nàng lập tức hồn, thấy Hắc Giáp Vệ chặn thì vội vàng : “Họ đều là bạn của , thể cho họ qua ?”
Hắc Giáp Vệ hề nhúc nhích.
Sắc mặt của Nguyễn Lưu Tranh nhất thời trở nên khó coi.
“Nguyễn cô nương, Thái t.ử Điện hạ đang ở đây. Đối với những rõ lai lịch thì tuyệt đối phép tiếp cận Điện hạ, huống chi chúng hiện đang cần tìm . Nguyễn cô nương nếu tâm sự chuyện cũ thì thể cùng bọn họ.” Giang Việt đến bên cạnh Nguyễn Lưu Tranh, mặt biểu cảm .
Nguyễn Lưu Tranh trả lời Giang Việt, mà bước qua đến mặt Lý Trọng Yến, đó : “Điện hạ, mấy bạn của đều là trong giang hồ, võ công cao cường, còn vài bản lĩnh độc đáo, lẽ thể để bọn họ cùng tìm Cố cô nương. Thiếp cam đoan, bọn họ tuyệt đối .”
Bản lĩnh độc đáo?
Lý Trọng Yến liếc Nguyễn Lưu Tranh một cái, nhóm đang chặn , đó vô cảm giơ tay lên. Lúc Hắc Giáp Vệ mới thu thương dài và để bọn họ qua.
Nguyễn Lưu Tranh càng thêm rạng rỡ, nàng liếc Giang Việt một cái, trong lòng nghĩ: Thái t.ử Điện hạ đối với quả nhiên là khác biệt.
Giang Việt: “…” Đồ thần kinh.
Mấy Hướng Dung Nhi đến mặt Lý Trọng Yến và Nguyễn Lưu Tranh.
Hướng Dung Nhi thấy ngay Thái t.ử đang bên cạnh Nguyễn tỷ tỷ của nàng , khí chất bức , dung mạo tuấn mỹ. Hướng Dung Nhi nhất thời chút ngây .
Một Hắc Giáp Vệ bên cạnh cau mày, lớn tiếng quát: “Thái t.ử Điện hạ đang ở đây, còn mau quỳ xuống?”
Lúc Hướng Dung Nhi mới hồn , cùng với những khác vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Thái t.ử Điện hạ.”
Nguyễn Lưu Tranh bên cạnh cau mày. Nàng thấy điểm ở thời cổ đại thật phiền phức, cứ động một tí là quỳ gối, nhân quyền gì cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thai-tu-dang-co-bieu-muoi-xau-so-bi-cuong-doat/chuong-37-neu-tue-tue-cua-han-khong-con-nua.html.]
Sau nàng đề xuất với Thái t.ử Điện hạ, bình đẳng mới là điều đúng đắn.
Lý Trọng Yến liếc mấy một cái, vẫy tay bảo họ dậy quan tâm nữa, đó sang hỏi Giang Việt: “Ngựa nghỉ ngơi thế nào ?”
“Bẩm Điện hạ, thể tiếp tục lên đường ạ.”
Lý Trọng Yến gật đầu: “Vậy thì thôi.”
Nguyễn Lưu Tranh kéo mấy Hướng Dung Nhi sang một bên: “Dung Nhi, Dịch Hiên, Trúc Sênh, Thanh Sơn, thật ngờ gặp ở đây. hiện tại theo Điện hạ cùng lên núi Ngôi Pha tìm một . Mọi cùng nhé, lát nữa chúng sẽ cùng Kinh.”
Mấy đều gật đầu ý kiến gì, chỉ Trúc Sênh là nhíu mày.
“Nguyễn tỷ tỷ, tìm nào , mà khiến Thái t.ử Điện hạ đích ngoài tìm kiếm?” Hướng Dung Nhi cẩn thận liếc Thái t.ử ở bên , tò mò hỏi.
“Là tìm một cô gái, cô nương của phủ thừa tướng, cũng là biểu của Thái t.ử Điện hạ. Hôm cô nương gặp nhóm cướp, giờ mất tích. Bọn lên núi Ngôi Pha chính là để tìm cô nương .”
Mấy Hướng Dung Nhi , sắc mặt nhất thời chút kỳ lạ
“Sao ?” Nguyễn Lưu Tranh thấy sắc mặt mấy kỳ lạ thì nghi ngờ hỏi.
“Tranh Nhi, đường chúng đến Kinh đô gặp một cô gái, cũng là gặp nhóm cướp, là cô nương mà đang đến .” Hướng Dịch Hiên .
“Cái gì?!” Khuôn mặt của Nguyễn Lưu Tranh lập tức lộ vẻ kinh ngạc, thể nào trùng hợp đến thế .
“Cô nương đó hiện giờ đang ở ?” Nguyễn Lưu Tranh vội vàng hỏi.
“Cô nương đó ở trong ngôi miếu đổ nát , hôm qua ngất, hiện tại vẫn tỉnh .” Trúc Sênh lạnh nhạt .
Giang Việt ở bên bắt đầu cho Hắc Giáp Vệ lên ngựa chuẩn rời , thấy Thái t.ử Điện hạ cưỡi lên ngựa.
Nguyễn Lưu Tranh bảo mấy Hướng Dung Nhi theo , nàng vội vàng chạy đến chân ngựa của Lý Trọng Yến, lớn tiếng gọi: “Điện hạ, Cố cô nương đang ở …..”
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lùng mang theo áp lực mạnh mẽ từ cao phủ xuống. Luồng áp lực khiến Nguyễn Lưu Tranh rùng .
Người đàn ông nhanh nhẹn nhảy xuống ngựa. Hắn sải bước đến mặt Nguyễn Lưu Tranh, đôi mắt sắc lạnh như d.a.o găm chằm chằm nàng , từng chữ từng chữ hỏi: “Ngươi gì?”
Nguyễn Lưu Tranh hiểu chút căng thẳng: “Điện hạ, mấy bạn của đường Kinh đô gặp một cô nương cũng nhóm cướp tấn công. Thiếp đoán thể đó chính là Cố cô nương.”
Hơi thở của Lý Trọng Yến trở nên dồn dập. Ánh mắt của mang theo sự lạnh lẽo, nhắm thẳng mấy Hướng Dung Nhi: “Lời nàng là thật?”
Hướng Dung Nhi ánh mắt đó đến sởn gai ốc. Nàng ấp úng : “Dạ… là thật ạ. Cô nương đó hiện… hiện giờ… đang ở trong ngôi miếu đổ nát .”
Lý Trọng Yến đột ngột đầu về phía ngôi miếu đổ nát, đó nhanh ch.óng sải bước trong miếu.
Giang Việt và Hắc Giác Vệ cũng vội vàng theo.
Nguyễn Lưu Tranh phía bóng lưng vội vàng của Thái t.ử Điện hạ mà chút hối hận. Nàng vội vã quá , nhỡ bên trong là Cố cô nương thì …
Lý Trọng Yến bước gấp gáp trong miếu. Ánh mắt của quét qua một vòng bên trong, cuối cùng găm c.h.ặ.t một góc của ngôi miếu đổ nát.
Trong đống cỏ khô , rõ ràng một đang .
“Tuế Tuế ….”
Không trả lời.
Tim co thắt , vội vàng sải bước đến đống cỏ khô xổm xuống, bàn tay run rẩy gạt lớp cỏ khô bên , để lộ một nữ t.ử đang đống cỏ khô.
Là Tuế Tuế của .
“Tuế Tuế.” Giọng của Lý Trọng Yến trở nên run rẩy.
Hắn tiểu cô nương đây cực kỳ yêu thích sự sạch sẽ và đầy sức sống giờ đây bẩn thỉu và rối ren, đang bất động trong đống cỏ khô, nhất thời lòng đau như cắt.
Đôi mắt của Lý Trọng Yến đỏ ngầu, màng Cố Tuế An đang bẩn thỉu mà ôm nàng lòng, liên tục gọi nàng: “Tuế Tuế, Tuế Tuế, nàng tỉnh , Tuế Tuế…”