Sau khi thành tang thi, tôi gặp lại bạn trai cũ - 12

Cập nhật lúc: 2026-01-30 08:57:32
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Căn cứ trưởng còn đưa thêm tiểu đội Trường Thanh 001 nữa.

 

Giờ đây, đội chỉ còn và Thẩm Tích. Hai cá thể với sức mạnh dị năng đạt đến độ thượng thừa, đủ để tung hoành giữa biển thây mà gặp nguy hiểm đến tính mạng, miễn là chúng đối đầu trực diện với Tang Thi Hoàng.

 

Mỗi chúng lên đường thực hiện nhiệm vụ, Căn cứ trưởng vẫn luôn duy trì thói quen tiễn chân. Dáng hình ông ngày càng còng xuống sức nặng của thời gian và trách nhiệm, mái đầu bạc trắng cứ thế dầy thêm theo từng mùa tuyết rơi.

 

Giáo sư Đặng thì suy kiệt, liệt giường bệnh. Nhớ những ngày đầu mạt thế, ông vẫn thường lén lút leo lên thành lũy để dõi theo chúng khuất bóng, còn giờ đây, ngay cả việc xuống giường đối với ông cũng trở thành một điều xa xỉ.

 

Trước khi xuất phát, ghé thăm ông. Giáo sư chăm chú cây rìu chiến trong tay , khẽ trút một dài: “Kỳ đội, bao giờ thực sự trách cứ em. , em chỉ kết thúc cuộc mạt thế mà thôi.” cúi đầu, thanh âm trầm thấp: “Em .”

 

Thực , là ông tha thứ, mà là chính bản chẳng thể nào vượt qua nổi những chấp niệm trong lòng.

 

mồ côi cha từ khi còn nhỏ, quốc gia đón về nuôi dưỡng. Những cô, chú đối xử với đến mức chẳng thể chê trách điều gì, nhưng trong những đêm trường tĩnh mịch, vẫn thường ôm lấy di ảnh của cha mà thức trắng.

 

Sau , gặp Ứng Tuân và cùng lớn lên. Ngày nhỏ, hai đứa từng cùng nuôi một chú ch.ó nhỏ, đến khi nó già yếu c.h.ế.t , mang đến cho một chú ch.ó mới, nhưng nhất mực khước từ. vẫn thường bảo Ứng Tuân là kẻ cố chấp, nhưng lẽ, thực sự "cố chấp" đến cực đoan chính là .

 

Trước khi tham gia đội đặc nhiệm, chăm sóc từ thuở nhỏ đến tìm . Bà bằng giọng dịu dàng và bình thản: “Dì từng nghĩ con sẽ chọn con đường giống như cha , nhưng giờ ngẫm , tính cách của con quả thực chỉ thuộc về con đường .” “Đó là cố chấp, đó là sự ôn lương.”

 

Dẫu cha sớm, nhưng họ kịp gieo lòng những hạt mầm của sự ôn hòa và lương thiện. Những chú, dì nuôi nấng cũng dùng chính cuộc đời họ gương sáng. Quốc gia bảo bọc suốt mười mấy năm ròng, cho một tuổi thơ an và hạnh phúc. Khi nộp đơn xin gia nhập đặc nhiệm, nhiều tìm trò chuyện, họ tha thiết sống một cuộc đời bình lặng.

 

quên ? nhớ những đêm đầu tiên đưa về, thao thức chẳng thể chợp mắt, chính họ ôm lòng, dỗ dành suốt đêm thâu.

 

quên ? nhớ mỗi năm ngày giỗ của cha , họ luôn tìm cách để xao nhãng, chìm trong đau khổ, dù chính đôi mắt họ cũng đỏ hoe vì thương nhớ đồng đội.

 

quên ? nhớ mỗi ốm đau, dù công việc bề bộn đến , họ vẫn túc trực bên giường, tự tay chăm sóc từng li từng tí. Để khi khỏi bệnh, gương mặt họ hốc hác vì lao lực.

 

Làm quên đây…

 

Họ một đời bình an thuận buồm xuôi gió, nhưng chính từng ân tình , từng sợi tơ lòng góp thành một ngọn lửa rực cháy, soi sáng con đường phía , dẫn lối cho bước lên hành trình mà cha từng .

 

Trên con đường trưởng thành, sự hy sinh của hóa thành pháo hoa rực rỡ, hun đúc trong một tấm lòng trắc ẩn và dạy cho bản lĩnh để cứu rỗi chúng sinh. vốn là kẻ thể cam lòng khác .

 

Cho nên. nhất định cứu thế! Đây chẳng là ý trời, mà là lòng định đoạt, nhân định thắng thiên!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-thi-toi-gap-lai-ban-trai-cu/12.html.]

Giáo sư Đặng bệnh nặng, nhưng bên giường ông vẫn chất đầy những bảng liệu thực nghiệm. Bàn tay ông đưa chỉ còn là lớp da bọc xương, gương mặt cắt còn giọt m.á.u, hằn rõ dấu vết của bệnh tật. Vị nhà sinh vật học từng vây hãm trong phòng thí nghiệm những ngày đầu mạt thế mà chịu khuất phục, giờ đây tràn đầy vẻ sương gió của thời gian.

 

Ông yếu ớt phẩy tay: “Đi , Kỳ đội. Phải sống sót mà trở về.”

Mạt thế năm thứ năm, tin vui chấn động nổ ngay khi và Thẩm Tích thành nhiệm vụ trở về: Giáo sư Đặng cùng cộng sự chiết xuất thành công "Thuốc kích thích dị năng" từ xương m.á.u của Tang Thi Hoàng. Thứ biệt d.ư.ợ.c thể giúp một dị năng giả đột phá liền hai cấp độ chỉ trong chớp mắt.

 

Cả căn cứ hân hoan như mở hội, nhưng bước chân khựng giữa cổng thành khi tin: Giáo sư Đặng đến lúc lâm chung.

 

Ông gắng gượng tàn để đợi . Khi bước , ông đó giường bệnh, t.ử khí bao trùm lấy gương mặt già nua. Thấy , ông run rẩy định dậy, nắm lấy tay , nước mắt tràn nơi khóe mắt lõm sâu: "Kỳ đội... giao bộ phòng thí nghiệm cho Ứng Tuân."

 

Giọng ông đứt quãng, thở mỏng manh như tơ trời: "Cậu thông minh, nhưng vốn dám buông tay. luôn cảm thấy... tâm tính Ứng Tuân gì đó 'chính trực'."

 

" sợ lắm. Nhất là khi t.h.u.ố.c kích thích dị năng chế tạo , càng sợ hơn."

 

Thuốc kích thích dị năng chính là chiếc hộp Pandora. Nó mang sức mạnh thần thánh trong tích tắc, nhưng đến hơn phân nửa xác suất khiến dùng biến thành tang thi nổ xác mà c.h.ế.t. điều đáng sợ hơn cả là: Nếu họ hóa thành tang thi mà c.h.ế.t thì ? Nếu những cường giả bậc cao của nhân loại trở thành những thủ lĩnh tang thi mang trí tuệ con ? Đó sẽ là đòn hủy diệt cuối cùng đối với nhân loại.

 

Giáo sư Đặng thà chịu khổ nhục chịu nhắm mắt, cũng chính vì nỗi lo . giờ đây, ông thực sự cạn kiệt sinh lực.

 

cố nặn một nụ gượng gạo: "Tác dụng phụ lớn thế , ai cho phép ông đưa lâm sàng ?"

 

Giáo sư bỗng dưng như thêm sức lực, quắc mắt : "Mạt thế đến nơi ! Nhân loại sắp diệt vong cả ! Ai còn rảnh mà đợi em thí nghiệm lâm sàng giai đoạn một, hai, ba, bốn nữa hả?"

 

Ông vỗ vỗ tay , giọng chùng xuống: "Thôi Kỳ đội, đừng khích nữa, mạng đến đây là tận. Chỉ tiếc là năm xưa mạt thế bùng phát, khám sức khỏe, bác sĩ bảo: 'Này ông lão, với cái thể trạng , chỉ cần bớt lo nghĩ thì bảo đảm sống đến chín mươi chín'. Thế mà giờ mới năm năm, ."

 

Nói đoạn, ông siết c.h.ặ.t t.a.y đến đau nhói, đôi môi run rẩy, nước mắt tuôn rơi ngừng: "Kỳ đội, ham sống, mà là việc vẫn xong!" " giao đội ngũ tâm huyết của cho Ứng Tuân... cũng là vì em."

 

"Kỳ đội, trong lòng em, gia quốc đại nghĩa đặt lên hàng đầu. Còn Ứng Tuân, trong lòng , tình cảm lứa đôi mới là duy nhất." "Trong mắt , nơi nào em hướng về, chính là nơi thuộc về."

 

...

 

Khi Căn cứ trưởng Giang Niên tiễn biệt, giáo sư Đặng đột nhiên mỉm , bảo rằng: "Lão già, ông sống cho nhé! tìm học trò của uống rượu đây. Ông xuống muộn một chút, chỗ nó chẳng bao nhiêu rượu , đừng mà tranh với ."

 

Tiếc , lòng chẳng thắng nổi ý trời. Cùng năm đó, Căn cứ trưởng Giang Niên cũng qua đời. Hai ngôi lớn cùng lúc vụt tắt, cả đất nước chìm trong tang thương. Người đầu thủ đô bài điếu văn, xưng tụng họ là "Quốc sĩ vô song".

 

Năm , mùa đông thứ năm của mạt thế. và Thẩm Tích đều đạt đến dị năng bậc 7. Ứng Tuân chính thức tiếp quản phòng thí nghiệm sinh học. Chúng ai dám ngoảnh , vì phía chỉ là những cuộc sinh ly t.ử biệt.

Loading...