Nơi dọn dẹp khá gọn gàng, sạch sẽ. Ít nhất là một vốn tính khắt khe như nghiên cứu viên Ứng Tuân cũng chẳng tìm điểm gì để chê trách.
Trong căn hầm chỉ độc một chiếc giường đơn, mà Ứng Tuân cứ c.h.ế.t sống đòi chen chúc ngủ cùng . nhíu mày, nhấn mạnh từng chữ: “Anh điên ? Anh từng thấy con tang thi nào cần ngủ ?” “Uổng công còn là nhà nghiên cứu đấy, là cửa mới viện? Em nhắc cho nhớ, em bây giờ là tang thi cấp chín...”
Lời còn dứt, đôi môi lòng bàn tay ấm nóng của Ứng Tuân bịt c.h.ặ.t. Anh tay chút phòng , khiến hoảng hốt vội vàng thu nanh vuốt , chỉ sợ lỡ nhịp sẽ biến thành đồng loại.
kịp mắng, đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào: “Kỳ Nguyện, từ miệng em những câu đại loại như em là tang thi thêm một nào nữa.”
Trăng treo l.ồ.ng lộng, phản chiếu nền tuyết trắng xóa thành một thứ ánh sáng lung linh ảo diệu. Dưới sắc quang , khóe mắt ửng hồng của Ứng Tuân đến nao lòng, khiến trái tim vốn nguội lạnh của ngứa ngáy chua xót khôn nguôi.
Ngoài cửa sổ, tuyết trắng phủ tận chân trời, đất trời một màu hư ảo. Giữa cõi mịt mù , bỗng thấy mất phương hướng, khẽ hỏi một câu đầu cuối: “Vậy... em là ai?”
Ứng Tuân ôm c.h.ặ.t lấy , giọng kiên định như đóng đinh đá: “Là Kỳ Nguyện của .” Rồi chẳng hề do dự, tiếp: “Là của Dương Văn, Tống Giai Giai, Thẩm Tích, Lưu Niệm, Thẩm Yến, Chúc Dao Quang...”
Anh dường như hết thảy tên của những từng quen , cuối cùng mới khẽ thì thầm: “Là Đội trưởng của họ. đối với , dù em là ai, em vẫn là Kỳ Nguyện nhất thế gian .”
chớp mắt, còn kịp định thần thì kéo lòng, lặp câu cũ: “Lạnh quá, đêm thế ngủ .”
Từng câu từng chữ chẳng hề nhắc về quá khứ, mà mỗi âm thanh đều như vọng về từ những năm tháng xưa cũ. thu trong vòng tay , khẽ đáp: “Ngủ .”
Tang thi vốn ngủ, chỉ thể im giường, để tâm trí trôi dạt những suy nghĩ m.ô.n.g lung. Nghĩ đoạn, bắt đầu chằm chằm Ứng Tuân. Hai tháng gặp, gầy nhiều quá, quầng thâm mắt hiện rõ vẻ mệt mỏi của những đêm trắng thức trông phòng thí nghiệm. Dù chìm giấc nồng, đôi lông mày vẫn nhíu c.h.ặ.t, như thể ngay cả trong mơ cũng đầy rẫy ưu phiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-thi-toi-gap-lai-ban-trai-cu/16.html.]
chợt nhớ cô gái nghiên cứu viên ban ngày là ai. Đó là Mạnh Nguyệt – một trong những và đội Trường Thanh cứu về năm mạt thế thứ hai. Nhận thiên phú xuất chúng của cô trong ngành sinh học, giới thiệu cô cho giáo sư Đặng. Bao năm qua, Mạnh Nguyệt luôn khắc cốt ghi tâm ơn huệ . Mỗi thành nhiệm vụ trở về, cô luôn giành phần kiểm tra sức khỏe cho , bất chấp khuôn mặt lạnh như tiền của Ứng Tuân.
Mải mê suy nghĩ, chân trời dần ửng sáng. Ứng Tuân suốt cả đêm chẳng hề trở , cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy như sợ sẽ tan biến mất. Nếu vì thở vẫn đều đặn, nghi đang giả vờ ngủ để canh chừng . Thấy thực sự say giấc, thấy bực . Thật phục , giữa chốn thâm sơn cùng cốc đầy rẫy tang thi thế mà cũng dám ngủ ngon lành đến thế.
Ánh mắt dời xuống cổ tay , nơi vẫn buộc sợi dây đỏ năm nào. Nó thực sự . khẽ động đậy ngón tay, định bụng sẽ "cải tạo" nó một chút cho thuận mắt hơn. Kết quả là nhận câu ngày của Ứng Tuân — “Tang thi kết dây còn hơn em” — là lời dối. Càng sửa, nó càng đến tệ hại.
lúc đó, Ứng Tuân đột nhiên nắm lấy tay , đôi mắt mở từ bao giờ. Anh bắt đầu "ngậm m.á.u phun ": “Làm cái gì đấy? Định phá hỏng sợi dây bình an đẽ của thành thế ?”
cố gắng lý luận: “Nó vốn dĩ .” “Nói bậy.” Ứng Tuân bắt đầu giở giọng trợn mắt điêu: “Bạn gái kết là nhất trần đời.”
Trời sáng hẳn, gió tuyết gầm thét suốt đêm cũng lặng im. sâu đôi mắt , im lặng hồi lâu bất ngờ rướn ôm lấy thật c.h.ặ.t, dùng hết sức bình sinh mà : “Ứng Tuân, xin .”
Cả run lên bần bật. Giọng hốt hoảng: “Không mà, Kỳ Nguyện, em cần xin . Anh kỹ , nó chút nào...”
“Ứng Tuân, em mất sợi dây bình an kết cho em .”
Hai tháng hóa thành tang thi, chỉ còn là một kẻ mộng du giữa thực tại. Sợi dây dường như vỡ vụn khoảnh khắc trút thở cuối cùng của một con . Không tìm thấy nữa, và cũng chẳng còn thời gian để tìm nữa.
Tang thi vốn dĩ , nhưng lúc , nơi cổ áo ướt đẫm một mảng. Ứng Tuân nghẹn ngào: “Kỳ Nguyện, đừng nữa, xin em đừng nữa.”
“Không .” lạnh lùng và cứng rắn khước từ sự trốn tránh của : “Ứng Tuân, dị năng của em tụt xuống bậc chín . Chúng còn thời gian nữa.”