Sau khi thành tang thi, tôi gặp lại bạn trai cũ - 9

Cập nhật lúc: 2026-01-30 04:15:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mạt thế năm thứ tư, giữa lúc nhân loại dần quen với sự khắc nghiệt của thực tại, một nhiệm vụ đặc biệt ban xuống.

 

Sau bao năm dài đằng đẵng miệt mài trong phòng thí nghiệm, các nhà khoa học cuối cùng chạm tay nguồn cơn của cơn ác mộng : Tang thi hoàng. Đó là cá thể đầu tiên lây nhiễm, một thực thể mang trong thứ sức mạnh dị năng vượt xa quy luật tự nhiên.

 

Vị căn cứ trưởng già nua mặt chúng , giọng ông khàn đặc nhưng đầy khẩn thiết: “Ý của cấp các liều c.h.ế.t cùng nó! Chỉ cần nghĩ cách mang về một chút nguyên mẫu thôi, một mẩu da, một sợi tóc, bất cứ thứ gì của nó cũng , để đám nghiên cứu viên cái mà m.ổ x.ẻ.”

 

Ông dừng một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc, dặn dò thêm: “Mọi chuyện chắc chắn, tuyệt đối manh động!”

 

và Dương Văn , khẽ gật đầu bước trở về phòng họp đội. Mạt thế bốn năm, tiểu đội dị năng Trường Thanh của chúng trở thành huyền thoại với mật danh “001”. Đó chỉ là một con , mà là minh chứng cho sức mạnh vô song, bách chiến bách thắng, và quan trọng hơn cả là cho đến nay, một thành viên nào ngã xuống. Lần cũng , tự hứa sẽ đưa tất cả trở về nguyên vẹn.

 

Căn cứ trưởng vẫn yên tâm, ông theo chân chúng tận cửa: “Nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Ngoài các , chính phủ còn điều động thêm các tiểu đội dân gian hỗ trợ vòng ngoài.”

 

Nói đoạn, ông thẳng , thực hiện một cái chào quân lễ trang nghiêm nhất: “Đồng chí, nhất định bình an trở về. Đợi các lập công, sẽ để các là những đầu tiên chọn v.ũ k.h.í dị năng.”

 

Bốn năm trôi qua, kho đạn d.ư.ợ.c và v.ũ k.h.í nóng cạn kiệt. Những đầu căn cứ nảy ý tưởng táo bạo: tập hợp các dị năng giả, dùng sức mạnh tinh thần của họ để đúc nên những món v.ũ k.h.í đặc biệt. Ý tưởng thì , nhưng việc dung hợp nan giải vô cùng. Nó đòi hỏi một sự tin tưởng tuyệt đối giữa các dị năng giả, nếu , sức mạnh sẽ tương khắc mà dẫn đến nổ tung. Gần một năm ròng rã hao tâm khổ tứ, món quà cuối cùng cũng thành.

 

còn kịp lên tiếng, Dương Văn – vốn điềm tĩnh nhất – đầu tiên gạt qua sự lễ độ thường ngày để cướp lời: “Có rìu ?”

 

Căn cứ trưởng ngẩn , gật đầu: “Có.” thoáng sững sờ, kịp hiểu ý là gì thì Dương Văn tiếp lời, giọng chắc nịch: “Hãy giữ cây rìu đó cho đội trưởng Kỳ.”

 

Lúc chuẩn rời , căn cứ trưởng một nữa gọi giật chúng : “Kỳ đội, Dương đội. Hai là quốc chi lợi khí, là báu vật của quốc gia, nhất định bảo trọng!”

 

ngoảnh , bắt gặp hình bóng của vị thủ trưởng năm nào. Dáng ông nay còn hiên ngang như , đôi mắt sắc sảo từng khiến chúng khiếp sợ giờ đây cũng vương đầy mệt mỏi và những quầng thâm của những đêm ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-thi-toi-gap-lai-ban-trai-cu/9.html.]

 

Bước khỏi cửa, Dương Văn đột nhiên trầm giọng: “Nghe thời gian căn cứ trưởng nhập viện.” “Hửm?” “Lao lực quá độ.”

 

Dương Văn khẽ thở dài, bước chân chậm : “ cứ nghĩ mãi, việc đến mức nào mới khiến ông ngã xuống như . Nhớ năm đó khi huấn luyện chúng , kỳ khảo hạch cao độ suốt bảy mươi hai giờ đồng hồ, ông vẫn thức trắng cùng chúng từ đầu đến cuối.”

 

Ông chỉ là đầu căn cứ, ông còn là thầy, là cha tinh thần của chúng . “Hoàn thành nhiệm vụ thì nhanh ch.óng về thôi, giúp ông gánh vác một chút.”

 

Nhiệm vụ ập đến nhanh gấp. Lưu Niệm tranh thủ từng giây từng phút để phóng những dòng nước sạch, còn Thẩm Tích thì vội vàng dùng lửa sưởi ấm nước, miệng ngừng giục giã: “Nhanh lên nào! Mọi ít nhất cũng tắm một cái cho sạch sẽ . Phải cảm ơn Niệm Niệm đấy nhé, em thì ngay cả nước uống cũng khó khăn chứ đừng là tắm.”

 

Virus tang thi hiện diện ở khắp nơi, nguồn nước tự nhiên sớm trở thành t.ử thần. Hiện tại, sinh hoạt đều trông chờ những giọt nước tinh khiết từ các dị năng giả hệ Thủy. Lưu Niệm vốn kiệm lời, Thẩm Tích trêu thì đỏ bừng mặt, chỉ khua tay bối rối.

 

lên tiếng thúc giục: “Được , mau tắm . Đợi thắng trận trở về, chúng sẽ tắm rửa thật thoải mái .”

 

Khi tập hợp đội ngũ, thấy Tống Giai Giai vẫn còn mải mê dán mắt cuốn tiểu thuyết. dứt khoát giật lấy quyển sách, định bụng xem tên truyện thì cô nàng cuống cuồng giữ lấy, miệng phân bua: “Truyện chính thống! Là truyện cực kỳ chính thống mà!”

 

gõ nhẹ lên đầu cô một cái: “Đi thôi.” Tống Giai Giai thở dài sườn sượt: “Chao ôi, phần thượng của bộ em đến thuộc lòng , mà tìm mãi chẳng thấy phần hạ cả.”

 

mỉm nhớ chuyện cũ: “Lần chị giúp tiểu đội 009 xét duyệt căn cứ, tình cờ gặp tác giả bộ đấy. Cô phần hạ sắp xong . Đợi về, chị sẽ dẫn em đến tận cửa mà đòi.”

 

Đôi mắt Tống Giai Giai lập tức sáng bừng lên như sa: “Thật nhé! Lúc đó mà cô xong, em sẽ lỳ bên cạnh mà thúc giục mỗi ngày!” “Thật là vô tình mà.” trêu.

 

Tống Giai Giai bỗng nheo mắt , hất hàm chỉ về phía : “Này, ‘cái tình’ của chị tới kìa.”

 

Phía xa, ánh chiều tà của ngày tàn mạt thế, Ứng Tuân đang đó, lặng lẽ chờ đợi như một thói quen thể bỏ.

Loading...