Canh cá trắng như sữa ở trong nồi phát tiếng ùng ục khiến cho cảm thấy ấm bụng, Ôn Ninh bên bếp lò, tiếng canh cá kêu ùng ục mở cuốn ‘Tổng hợp thảo d.ư.ợ.c quý hiếm’ trong tay . Đợi đến khi tiếng sôi sùng sục của canh cá vang lên, nàng mới đặt chiếc thẻ kẹp sách giữa trang sách sang nhấc nồi canh lên.
Bởi vì thể đặt cuốn ‘Tổng hợp thảo d.ư.ợ.c quý hiếm’ ở trong nhà bếp nhỏ của Ôn Hiệp , nên Ôn Ninh liền kẹp sách ở bên sườn cánh tay, giống như một đến căn tin đại học để ăn cơm ch.ó, nàng bưng khay đến Thiên Điện nơi mà Ôn Hiệp thường lui tới để sách và nghỉ ngơi. Từ lúc nàng đến Linh Hồ để câu cá cho đến khi canh cá nấu xong thì trôi qua hai tiếng đồng hồ, hiện tại cũng nhá nhem tối, những vị khách đến từ Tiêu Dao cung hẳn là sớm rời .
“Sư phụ, canh nấu xong ạ.” Lúc Ôn Ninh bưng canh cá tìm Ôn Hiệp, phát hiện trong Thiên Điện ngoài Ôn Hiệp còn khác nữa, kỹ... Đây là Đại hòa thượng ? “Phật t.ử cũng ở đây ?” Ôn Ninh bước qua bậc cửa, đặt canh cá lên bàn gỗ tròn ở bên cạnh Ôn Hiệp, bên cạnh nâng mắt lên, qua tiểu t.ử của , “Thơm quá, con bỏ thêm bạch ngọc lộ trong đó ?”
Ôn Ninh dịu dàng gật đầu, “Mũi của sư phụ thật .”
“Quả nhiên là hòa thượng lộc ăn .” Ôn Hiệp cũng quan tâm đến việc xuất gia ăn kiêng cái gì, liền lớn .
Ngón tay đang Phật châu của Vô Âm ngừng , đó nhạt , “ .” Y Ôn Hiệp phần thoải mái với những gì , còn cố ý đ.â.m chọc, nhưng y cũng để lời giễu cợt như đứa trẻ lên ba ở trong lòng.
Trẻ già, trẻ già, càng già càng giống tiểu hài t.ử.
Ôn Hiệp thấy y rũ mắt, dáng vẻ cam chịu ôn nhuận thì cũng thêm gì nữa, ngược với Ôn Ninh, “Con uống ?”
“Chưa ạ, con đang chờ uống cùng sư phụ đây.” Ôn Ninh gãi đầu, “Người xem, con còn tự mang bát thìa đến đây nè.”
Ôn Hiệp lên, trong mắt hiện lên một tia sủng nịnh, “Bướng bỉnh.” Nàng đưa tay gõ một cái mũi của Ôn Ninh, ánh mắt lướt qua cuốn “Tổng hợp thảo d.ư.ợ.c quý hiếm” chút cong vểnh tay nàng. Sau đó nàng thẳng đến chỗ bàn tròn gỗ, múc cho một chén đầy canh cá trắng như tuyết thơm nức mũi.
“Phật t.ử, Phật t.ử.” Ôn Ninh nhân lúc sư phụ đang thổi canh, liền bước đến bên cạnh Vô Âm, dùng thanh âm nhỏ hơn nhẹ nhàng , “Chờ một chút mở tiểu táo cho ngài, canh chay.”
Vô Âm:......
Trong lúc đó Vô Âm do dự giữa việc cảm ơn lòng của tiểu cô nương là với nàng rằng chuyện với âm lượng thì Ôn Hiệp vẫn thể thấy. Cuối cùng, y vẫn thành thật lựa chọn vế đầu tiên, “Đa tạ Ôn thí chủ.”
Nụ khóe miệng của Ôn Ninh còn phai , Đại hòa thượng dùng âm lượng giống như lúc Ôn Ninh mở tiểu táo cho y mà thêm, “Thật , Ôn lão tổ cũng thấy.”
Ôn Ninh:.....
Nụ dần biến mất jpg
Phật t.ử, ngài gì chứ, loại chuyện đừng cho , ngài là xuất gia mà tàn nhẫn như chứ QAQ
“Phì.” Ôn Hiệp ở một bên thấy hết thảy cũng nhịn mà tiếng.
“Sư phụ QAQ”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-23-sau-khi-thanh-tang-trung-co-1.html.]
“Ôn lão tổ,” Vô Âm chắp tay n.g.ự.c, ôn nhu hành lễ, “Tiểu tăng xin cáo từ .”
“Ừ, .” Ôn Hiệp cũng để ý lắm, lấy thêm một chén canh, vẫy tay với Ôn Ninh , “Con đây, tự múc canh cá, uống một bát cho ấm bụng , canh cá ở Linh Hồ là dưỡng nhiệt nhất đấy.”
“Ân, ạ.” Ôn Ninh cúi , nhận lấy bát sứ men xanh từ trong tay của Ôn Hiệp, nàng thổi bát canh cá nóng, đó nhấp một ngụm, canh cá lăng thơm ngon miệng. Hơn nữa, còn dùng bạch ngọc lộ chưng rượu để loại bỏ mùi tanh, đến khi miệng cũng chỉ vị umami (*) đậm đặc mà thôi, “Ấy, tay nghề của con tiến bộ hơn .” Tiểu cô nương khoe khoang .
(*) vị của bột ngọt, là một trong XNUMX vị cơ bản bên cạnh vị ngọt, chua, mặn và đắng. Vị thường mô tả là vị ngon, vị ngọt thịt.
“Sự hòa quyện ngũ vị của trù nghệ, bổ sung với d.ư.ợ.c tính, chúng hiệu quả như , xem gần đây con cũng nghiên cứu ít nhỉ.” Ôn Hiệp kéo tay Ôn Ninh, thấy ngón tay của nàng vẫn còn sót một ít màu hồng của túy thảo, “Các sư , tỷ của con đều bản lĩnh riêng. Tố Vấn am hiểu điều chế hương liệu, Linh Xu thì am hiểu đạo, Bách Túc thiên về trồng trọt, còn Lăng Tuyết thiên về buôn bán phấn son. Mấy thứ , đều thể là sở thích liên quan đến y đạo độc học, mà sở trường của con là trù nghệ, Tân Nguyệt tông của chúng cũng thật là phong phú.”
“Sư phụ, đừng đùa. Đợi một chút...” Ôn Ninh đột nhiên bắt trọng điểm, “Vậy sư phụ, am hiểu cái gì ạ?” Chức vị của Ôn Hiệp là y tu thì sai, nàng quả thật cũng y thuật đạt đến mức xuất thần nhập hóa, thế nhưng... đến kỹ năng sinh tồn.... thì dường như nàng ngay cả đậu phộng rang cũng miễn cưỡng.
– Ngoài y thuật và đ.á.n.h thì cái gì cũng , kỹ năng sinh tồn bằng – Ôn lão tổ:”....Nói nhiều.” Nàng b.úng trán của Ôn Ninh một cái, đó đuổi tiểu cô nương ngoài.
Ôn Ninh: Ấy?! Sư phụ, thể uống canh xong đuổi như !
Tiểu cô nương đuổi khỏi Thiên Điện, vẫn tại giẫm địa lôi của sư phụ, “Sư phụ?”
“Đi , mở tiểu táo cho Phật t.ử của con .” Ôn Hiệp ở bên trong .
Ôn Ninh: “....A” Nàng ngoan ngoãn đầu .
Ôn Hiệp:......
Đứa nhỏ thành thật như chứ?
Nàng bát canh cá còn , nghĩ tới chuyện Vô Âm với nàng lúc .
Phật tu : Nếu một ngày, y thể giải độc của Hoan Tình cổ, mà trở thành một kẻ điên sống mà c.h.ế.t cũng xong thì xin Ôn lão tổ hãy nhân từ.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])