Sau khi thánh tăng trúng cổ - Chương 23: Sau khi thánh tăng trúng cổ (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-27 07:17:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoan Tình cổ là một loại cổ độc cấp thấp, cổ trùng của nó hình dạng chỉnh, sống sót bằng cách ký sinh trong cơ thể và hấp thụ linh khí của tu sĩ. Để đảm bảo sự sống còn của , nó sẽ khống chế cơ thể và đại não của tu sĩ, khiến cho đó thể giải thoát , đợi đến khi kịch độc của hoan tình cổ lan đến tủy lên đến não, thì Hoan Tình cổ sẽ hút linh khí của tu sĩ và đổi cách thức sinh tồn, từ việc hút ký chủ đến hút hại hoan ái với ký chủ, cũng đủ để thấy loại cổ độc thấp hèn đến cực điểm.
Vô Âm thể tự cứu lấy , vì chỉ thể nhờ tu vi cao hơn y để tay.
Ôn Hiệp trả lời y như , “Hay cho tên tiểu hòa thượng ngươi, nhờ trưởng bối của nhà mà chạy tới nhờ , là cảm thấy chứng kiến qua nhiều chuyện sinh t.ử nên thể xuống tay sát hại hậu bối đúng ?”
“Lão tổ nhân từ, hãy để Vô Âm ích kỷ .”
Hai mươi tuổi ở cảnh giới Kim Thân, là t.ử tư chất nhất của Từ Tể tự, Phật t.ử Vô Âm chắp tay n.g.ự.c, hành lễ thật sâu với Ôn Hiệp.
“Thôi . Trưởng bối nhà ngươi cũng chạm đến cái mạng nhỏ của ngươi. Nếu đổi là , hừ——" Ôn Hiệp lạnh , “Ta thật sự thể xuống tay . Chỉ là tiểu hòa thượng, đồ của mất ăn mất ngủ để cứu ngươi, nhưng ngươi nghĩ như , là quá sớm ?”
Vô Âm rũ mắt im lặng, một lúc lâu mới , “Ôn thí chủ cao thượng, Vô Âm thấy hổ thẹn.”
Ôn Hiệp:.....
Ôn lão tổ mấy trăm tuổi, mấy trăm năm qua cũng gặp ít trẻ tuổi tư chất tâm cao khí ngạo, phàm là chút tư chất thì ít nhiều cũng sẽ phần cậy tài mà khinh , cũng sẽ thích khác dùng lời lẽ đ.â.m thọc . Cho dù là Liễu Phàm năm đó cũng , hiện tại là phương trượng của Từ Tể tự, khi ông hơn trăm tuổi cũng là một tiểu trọc đầu tính khí nóng nảy, nhưng hiện tại lớn tuổi hơn nên mới vài phần hiền từ .
Vô Âm , tuổi tác lớn, cũng trạc tuổi với tiểu trọc đầu Liễu Phàm tính khí nóng nảy nàng đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập năm đó, nhưng tính khí điềm đạm ngoan ngoãn, thậm chí còn phần cúi đầu nhẫn nhục.
Là loại mà Ôn Hiệp đối phó .
Nếu y thể vượt qua trở ngại , thì chính là tràng giang đại hải, tiền đồ tựa gấm.
“Thôi .” Ôn Hiệp uống một ngụm canh cá, mỹ nhân đang dựa sạp giường lắc đầu, “Tùy duyên .”
Ôn Ninh bước nhanh mấy bước, đuổi theo Vô Âm ở , “Phật t.ử, Phật t.ử, ngài chờ một chút.” Nàng chạy chậm vài bước đuổi tới phía Vô Âm, sóng vai cùng y, ngược giống như cái đuôi nhỏ bám lưng, “Phật t.ử, mấy ngày nay xuống núi , đến để báo với ngài.”
Vô Âm cảm thấy buồn liền đáp, “Thí chủ là tự do của thí chủ, cần báo với .”
“Không , . Nếu báo thì ngài cho rằng ngày mai cơm ăn trong nhà tranh nhỏ chứ? Ta xuống chân núi cả ngày đó.” Ôn Ninh lắc đầu liên tục.
Vô Âm thật sự nhịn , khẽ tiếng, “Ôn thí chủ, tiểu tăng... tích cốc.”
“Hiện tại ngài thể tích cốc , nghĩ xong , hôm nay chuẩn một ít bánh Linh Mật hấp để Phật t.ử ngài ăn , củ sen ở trong vườn Linh Sơ cũng sắp mùa , chờ đến ngày mốt sẽ đào nghiền thành bột củ sen...” Tiểu cô nương ríu rít , bước nhún nhảy, giơ ngón tay lên đếm, bất tri bất giác tới phía Vô Âm.
Người phía mỉm nàng.
Ôn Ninh ở phía đường, đột nhiên phía xuất hiện một bóng ở ngã rẽ, nàng sợ tới mức kêu “A” một tiếng thất thanh, chân thể dừng , cả cả cổ sắp ngả , thì ngừng đ.â.m về phía , mắt thấy sắp đụng , Vô Âm liền vươn tay nắm lấy cánh tay của tiểu cô nương, kéo nàng .
Tiểu cô nương lảo đảo một cái, giữ lấy cánh tay của Vô Âm mới nhào trong lòng y, “Ai đó!” Ở chỗ quen thuộc thiếu chút nữa đụng khác, nàng ít nhiều vẫn là một tiểu cô nương chút đáng yêu ngang ngược, tuy rằng nàng đường nhưng đối phương chắc chắn cũng đường!
Quýnh lên một trận, nhất thời hổ nên thanh âm của Ôn Ninh chút oán trách.
Chỉ là khi rõ đối phương, nàng liền lặng lẽ xịt hỏa khí.
Là Đạm Đài Minh Nguyệt.
Tiểu cô nương ngậm miệng, cúi đầu nhún vai, ngoan ngoãn “xin ” xong liền trốn phía Vô Âm. Đại hòa thượng hình cao lớn, tăng bào ở dài rộng, y tiến lên một bước, Ôn Ninh cố gắng một phen, thể lấy Đại hòa thượng để che thật kín kẽ.
Đạm Đài Minh Nguyệt lúc đầu chút vui, lúc gã ở Tiêu Dao gì ai dám dùng khẩu khí để chuyện với gã chứ? đó nghĩ hiện tại gã là một phế nhân, thì phần cam chịu, đồng thời càng bất mãn với sự kiều man oán trách của tiểu cô nương trong câu hơn, định mở miệng, chợt thoáng thấy màu đỏ tươi đầu ngón tay của tiểu cô nương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-thanh-tang-trung-co/chuong-23-sau-khi-thanh-tang-trung-co-2.html.]
Là mỹ nhân thủy mặc lúc nãy ở hồ câu cá bè.
Gã còn kịp cái gì mà đối phương nhẹ giọng xin , đó trốn ở phía như gặp rắn rết.
“Người ” là Vô Âm.
Nghe y mang kỳ độc, mới tạm thời ở Tân Nguyệt tông để cầu y giải độc.
Khi chuyện , Đạm Đài Minh Nguyệt thật vẫn nảy sinh một chút đồng bệnh tương liên với Vô Âm. Cả hai đều là nhân tài mới xuất hiện tư chất phi phàm ở Tu Chân giới, nhưng bao lâu gần như trở thành kẻ phế nhân vô phương cứu chữa.
“Phật t.ử.” Đạm Đài Minh Nguyệt gật đầu .
“Đạm Đài thí chủ.” Vô Âm cũng gật đầu , thần sắc ôn hòa.
Ôn Ninh vẫn còn đang trốn ở lưng của y, thế thật chút thất lễ, đợi tiểu cô nương phục hồi tinh thần thì sợ là sẽ phiền muộn. Nếu nàng trốn... Vô Âm suy nghĩ một chút, vẫn là giấu tiểu cô nương ở phía mà tránh .
Đạm Đài Minh Nguyệt thấy mỹ nhân thủy mặc lảng tránh gã thì cho rằng nàng phát hiện việc gã ở Linh Hồ tham lam ngắm nàng, nên mở miệng giải thích, “Vị cô nương ...”
Gã mở miệng, Ôn Ninh liền nhớ tới đầu tiên gã và Khâu Uyển Uyển gặp cũng là gã mở lời , cũng là “Vị cô nương ”, tiểu cô nương run lên, đó cảm thấy nên khác một cách phiến diện như , nên nhỏ giọng đáp, “Đạm, Đạm Đài công t.ử, là do ở bên đường, thiếu chút nữa va ngươi, thật xin .”
Đạm Đài Minh Nguyệt thấy nàng tựa hồ vẫn còn sợ , trong lòng càng cảm thấy hổ thẹn hơn, “Thật cũng cố ý. Là tại hạ thất lễ .” Gã đang đến việc gã lúc ở Linh Hồ.
Ôn Ninh: “.....”
Lời thoại càng ngày càng phát triển giống cái gì chứ! Không đúng, lời thoại , đây rõ ràng là lời thoại giữa nam chính (một trong ) và nữ chính Khâu Uyển Uyển chứ!
Dường như nhận Ôn Ninh hổ, lúc Vô Âm ở phía còn đang một mực đảm đương nhiệm vụ hình che chắn mới mở miệng , “Ôn thí chủ.”
“Ân, ân?” Tiểu cô nương ở lưng của y ló đầu , chớp mắt.
“Đi thôi.” Đại hòa thượng lời ít mà ý nhiều.
“Ò, ò.” Tiểu cô nương ngoan ngoãn lời.
Vô Âm cáo từ với Đạm Đài Minh Nguyệt, đó vươn tay, dùng đầu ngón tay khẽ đẩy tiểu cô nương, phía cũng vội vàng cáo từ, trốn ở phía .
Đạm Đài Minh Nguyệt:......
Hình như gã.... ghét bỏ ?
Hơn nữa, tên hòa thượng chứ? Ngươi là hòa thượng mà động tay động chân với tiểu mỹ nhân thủy mặc thì thích hợp chứ?!
Tác giả suy nghĩ của : Vô Âm: Không thích hợp, nhưng mà .
Tiểu cô nương: Lời thoại phát triển chút nguy hiểm, bóp sống!
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])